- Có hứng thú quay về quê nhà không? Tao tranh thủ lấy chức giám đốc cho mày.
- sở Công an tỉnh?
Trầm Ninh hiểu rõ Dương Phàm, cho nên hỏi rất trực tiếp.
- Trong điện thoại trao đổi không tiện. Mày tranh thủ về một chuyến, chúng ta nói chuyện cho rõ. Dương Phàm cười cười với Lý Thắng Lợi đang đứng ở cửa, Lý Thắng Lợi ra hiệu xe đã chuẩn bị xong.
- Được, tao lập tức đặt vé bay về.
Trầm Ninh đáp ứng rất dứt khoát.
Dương Phàm cười cười đứng lên, thầm nghĩ sử dụng mấy người thân thiết như Trầm Ninh là yên tâm nhất. Nghĩ đến Trầm Ninh, Dương Phàm không khỏi nghĩ tới Lâm Đốn. Vì thế Dương Phàm nói với Trầm Ninh:
- Mày thông báo Lâm Đốn một chút, bảo cậu ta cũng quay về đây đi. Bọn mày là cán bộ năm đó mượn dùng, bây giờ là lúc chuẩn bị về giúp tao.
Dập máy, Dương Phàm chú ý đến vẻ hâm mộ trên mặt Lý Thắng Lợi, không khỏi cười cười chỉ vào Lý Thắng Lợi mà nói:
- Sao? Cậu có suy nghĩ gì không?
- Thực lòng mà nói có ai mà không muốn tiến bộ? Nhưng lúc này bên cạnh ngài không thể không có người mà.
Lý Thắng Lợi không hề che giấu suy nghĩ của mình. Hành động này thoạt nhìn lỗ mãng, nhưng do hiểu rõ Dương Phàm, Lý Thắng Lợi biết nói khách khí càng làm cho Dương Phàm khó chịu. Không muốn khó chịu thì mày còn đi lăn lộn làm gì? Nói dối, lãnh đạo chẳng lẽ không nghe ra hay sao?
- Đúng vậy, làm thêm năm nữa, quá độ một chút ở tỉnh ủy, tôi sẽ lo lắng vấn đề của cậu.
Dương Phàm cười cười gật đầu nói, đưa ra lời hứa. Ở tình hình bình thường, từ trong miệng Dương Phàm rất khó lời hứa hẹn. Nhưng một khi Dương Phàm đã hứa, chuyện này coi như định đoạt rồi. Cho nên Lý Thắng Lợi cũng không khách khí, cười nói:
- Vậy bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ bắt đầu tìm một thư ký đủ tư cách cho ngài.
- Sao vậy, không muốn làm cho tôi đến mức này cơ à?
Dương Phàm có tâm trạng khá vui vẻ nên trêu chọc. Lý Thắng Lợi cười ha hả cầm lấy cặp trong tay Dương Phàm, rồi nói:
- Sao có thể chứ? Ngài tiến thêm một bước nữa, tôi có thể nước lên thuyền lên. Đạo lý này tôi hiểu mà.
....
Về nhà khách, Dương Phàm vừa vào phòng ngủ, Tiếu Vũ đã gõ cửa đi vào cười nói:
- Ăn cơm thôi.
- Ừ.
Dương Phàm gật đầu đáp ứng, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Tiếu Vũ mặc một chiếc váy như ô sin, đang cười hì hì đứng ở cửa.
- Sao lại mặc như vậy?
Dương Phàm có chút kinh ngạc cười nói.
- Em thấy một ít nữ giúp việc người nước ngoài trên Tv mặc thế này rất có khí chất, vì thế em đi mua một bộ, dù sao em làm cũng như vậy mà.
Tiếu Vũ cười cười tự giễu mình. Dương Phàm nghe xong khẽ nhíu mày, thầm nghĩ trong đầu Tiếu Vũ vẫn còn cái ý tưởng đó. Cẩn thận suy nghĩ, Dương Phàm thầm nghĩ không đúng, cô gái này rất có ánh mắt mà, không đến mức như vậy chứ?