Sỹ Đồ Phong Lưu

Chương 588: Xây dựng bộ máy


Chương trước Chương tiếp

Khi Dương Phàm và Chu Tử Dương đến, Tề Quốc Viễn đã đứng trong sân mà chờ. Tề Quốc Viễn tự mình mở cửa xe. Dương Phàm xuống xe bắt tay Tề Quốc Viễn rồi cười nói:
- Lão Tề, anh bày đặt như vậy làm gì, muốn tôi phạm sai lầm sao?
Tề Quốc Viễn biết đây là Dương Phàm nói đùa, đồng thời cũng có ý nhắc nhở mình. Tề Quốc Viễn mặt dày nên cười hắc hắc mà nói:
- Hôm nay ngoại lệ, tiền đồ của lão Chu là tiền đồ của tôi. Hơn nữa thật vất vả có được ngày nở mày nở mặt, phải cảm tạ ngài chứ?
- Anh đó, sau này đừng như vậy, nếu không làm bạn sao được.
Dương Phàm nửa thật nửa giả nghiêm mặt trầm giọng nói. Mặc dù Dương Phàm cũng không quá so đo, nhưng cũng phải đề phòng.
Các cô gái đứng hai bên đều mặc sườn xám màu xanh biếc xẻ cao. Một cơn gió thổi qua, làn hương thơm đập vào mặt không nói, hơn nữa còn làm cho bổ mắt với cánh tay và đôi chân thon dài trắng nõn. Những cô gái này vẻ mặt đều rất đoan trang, giống như việc gió thổi bay sườn xám không hề tồn tại. Trên đường Dương Phàm đi lên, không ít lần đưa mắt nhìn đồ lót nhiều màu sắc ở bên dưới.
Vào trong phòng sang trọng nhất câu lạc bộ, ba người ngồi xuống. Tề Quốc Viễn đưa mắt nhìn Chu Tử Dương. Chu Tử Dương cười hắc hắc đưa tay ra với Dương Phàm mà nói:
- Thuốc.
Chu Tử Dương dùng cách này để thể hiện tình cảm đủ sâu. Dương Phàm đương nhiên hiểu rõ trong lòng, đưa thuốc tới. Sau đó quay đầu lại nói với Lý Thắng Lợi:
- Ra xe lấy một tút đến đây.
Lý Thắng Lợi nghe xong vốn định lập tức đi xuống, chẳng qua nhớ đến cái tát vào mặt Tiểu Lưu ở sở Xây dựng hôm nay. Lý Thắng Lợi thầm nghĩ mình hôm nay có chút xúc động, phải tìm cơ hội đền bù mới được.
- Lãnh đạo, ngài cũng chỉ có một tút thuốc đặc biệt này nữa thôi.
Lý Thắng Lợi lộ ra vẻ do dự mà nói, ý trung thành không lộ dấu vết thể hiện ra. Dương Phàm có chút không hài lòng nhìn Lý Thắng Lợi, hừ một tiếng rồi thản nhiên nói:
- Bảo cậu đi thì cậu cứ đi. Tôi hút thuốc khác cũng được.
Lý Thắng Lợi lúc này mới đi ra ngoài. Trước khi đi, Lý Thắng Lợi nghe thấy Tề Quốc Viễn ở phía sau cười nói:
- Thư ký này của lãnh đạo rất được.
- Là bạn bè nhiều năm, đừng có lãnh đạo này, lãnh đạo nọ, gọi tên của tôi là được rồi.
Dương Phàm cười nói. Chu Tử Dương than thở mà nói:
- Trước đây rất nhiều quan hệ. Từ khi ông già về, bây giờ người có thể xưng anh xưng em còn có mấy người chứ?
Dương Phàm là người niệm tình cũ, câu nói này của Chu Tử Dương coi như hợp khẩu vị. Mặc dù biết rõ Chu Tử Dương có ý nịnh nọt, nhưng trong lòng Dương Phàm vẫn rất thoải mái. Trong chốn quan trường quá lạnh nhạt, trước mặt Chu Tử Dương và Tề Quốc Viễn, trong lòng Dương Phàm cũng cảm thấy có chút ấm áp.
- Nói cái này làm gì chứ?
Người khác thế nào tôi không biết, ba người chúng ta vẫn là bạn. Các anh đừng nói lăn lộn với ai, sau này chỉ cần không làm chuyện vi phạm nguyên tắc, trái với kỷ luật đảng và pháp luật, tôi có thể giúp thì tự nhiên sẽ không nói không.
Lời hứa này của Dương Phàm lưu không ít đường sống. Nhưng Chu Tử Dương và Tề Quốc Viễn thấy đã đủ. Đưa mắt cả tỉnh Giang Nam, người có thể được hứa hẹn như vậy của Dương Phàm, có lẽ cũng chỉ có hai người bọn họ.
Chu Tử Dương vốn không phải người quá chăm chú muốn lăn lộn trong chốn quan trường. Ý của Dương Phàm, Chu Tử Dương có thể hiểu. Chu Tử Dương trầm ngâm một chút rồi nói:
- Dương Phàm, chuyện phó giám đốc thường trực nếu quá khó khăn thì chú cũng đừng cố làm gì. Chỉ cần có thể ở trong sở vui vẻ là được, những vấn đề khác anh cũng không theo đuổi làm gì.
Dương Phàm thầm nghĩ lời này của Chu Tử Dương có lẽ là thật. Nếu không trước kia có rất nhiều cơ hội bò lên trên, Chu Tử Dương cũng không phải đợi đến khi hơn 40 tuổi mới bò đến vị trí này.
- Anh có phải là cảm thấy tôi lần nảy trở về không còn khí thế như trước?
Dương Phàm cười nói. Chu Tử Dương nghe xong cười hắc hắc:
- Quả thật có chút như vậy. Chẳng qua không phải là khí thế, mà là khí phách.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...