Sỹ Đồ Phong Lưu

Chương 554: Anh cũng xứng sao?


Chương trước Chương tiếp

Chậc chậc! Nhìn học trò của tôi này. Chừng này đồ chắc hẳn là tốn không ít tiền nhỉ?
Nhan lão hơi khoe khoang nói với bà vợ già. Bà vợ thấy ông cao hứng, cười ha hả đón ý nói hùa theo:
- Đúng vậy, học trò tốt. Người ta là học trò của Chu lão, xem như ông cũng được hưởng xái.
Khi hỏi tới chuyện của Phó viện trưởng Mã và lão Hạ, trên mặt Nhan lão lộ ra hương vị châm chọc thản nhiên, nhẹ nhàng nói:
- Hai người bọn họ có thể có chuyện gì chứ? Chẳng phải là mấy chuyện danh lợi bẩn thỉu sao?
Nhan lão vừa nói những lời này, dự đoán trong lòng Dương Phàm được cơ bản chứng thật, bởi vậy hắn cười hỏi:
- Việc này thầy phải nói kỹ với em. Em mới tới, không thể hiểu được tình huống, rất cần mọi người giúp đỡ.
Nhan lão cười nói:
- Kỳ thật, hai vị này trước kia là bằng hữu không tồi. Năm đó có một suất lên làm phó viện trưởng, danh tiếng của hai người lúc ấy đều khá cao. Mã Tông Vĩ thì đã làm mấy đề tài thành tích không tồi, lão Hạ thì làm công tác quản lý đã lâu, thực tế là có kinh nghiệm công tác phong phú. Cuối cùng không biết là vì nguyên nhân gì, Mã Tông Vĩ được chọn. Lúc ấy lão Hạ đã chỉ trích không ít. Hai người có ân oán tới tận lúc này không phải là chuyện một ngày, hai ngày. Sau khi lên chức, Mã Tông Vĩ làm trợ thủ cho lão Chu. Con người lão Chu rất thanh đạm, thả toàn bộ quyền lợi ra. Vừa lúc Mã Tông Vĩ lại muốn làm kinh tế, coi như phù hợp với chuyên môn. Lão Chu liền đẩy toàn bộ sự tình khối tài vụ cho ông ta. Năm đó, Viện văn học muốn triển khai huấn luyện mạng lưới đào tạo cho các tác giả, thu một chút khoản thêm thắt. Lúc ấy, cả Viện tôn giáo và Viện văn học đều có các đề tài của mình, tuy nhiên khi phân phối tài chính xuống thì lão Hạ có đề xuất rằng Viện văn học có nguồn kiếm thêm, liệc có thể hơi giảm bớt chút kinh phí bên đó để chiếu cố cho Viện tôn giáo hay không. Lão Trần ở Viện văn học bề ngoài tỏ vẻ không sao cả, có lẽ cũng không quá so đo. Tuy nhiên Mã Tông Vĩ lại nói, Viện văn học kiếm tiền là nhờ bản lĩnh của người ta, không thể vì thể mà xét lại việc phân phối tài chính cho các đề tài trong viện được. Vì chuyện này, Mã Tông Vĩ và lão Hạ lại ầm ĩ một trận to.
Dương Phàm nghe thế, tâm nói người nghiên cứu học vấn mà cũng có mâu thuẫn ồn ào, trên thế giới này quả thật chẳng ở đâu có người thanh đạm cả. Lúc này Nhan lão nói tiếp:
- Năm trước lão Chu nhận được một phong thư, nội dung là báo việc phó viện trưởng đổi các phòng mặt tiền của viện thành cửa hàng để cho bên ngoài thuê, có hành vi thiên vị. Kết quả tra xét không được kết quả gì. Mã Tông Vĩ liền hoài nghi là do lão Hạ tố cáo. Vì chuyện này, hai người lại ầm ĩ một trận, bên nào cũng cho là mình đúng. Sau đó, lão Chu lại phải ra mặt điều đình, kết quả không giải quyết được gì.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...