Sỹ Đồ Phong Lưu

Chương 245: Chấn động


Chương trước Chương tiếp

Dương Phàm vừa nghe cũng vui vẻ. Lúc trước hắn còn muốn đem truyền bá trên mạng để gieo hạt giống. Làm như vậy vẫn có chú nguy hiểm. Phương pháp sao ra đĩa CD rất hay. Lợi dụng trời tối để mấy người Trần Thái Trung phát tới từng phòng làm việc trong huyện. Sau này Hà Tiểu Mai sẽ không còn mặt mũi đứng ở Uyển Lăng. Làm như vậy có lợi ở chỗ thần không biết quỷ không hay.
- Ừ, cứ làm như thế. Các anh trở về trước đi.
Dặn dò một tiếng, Dương Phàm cười ha ha quay lại văn phòng nói với Hứa Phi:
- Đi thôi. Cùng nhau thay đổi khu công nghiệp nào.
Tô Diệu Nga và Biện Vĩ Cường dẫn một đám người đứng đợi ở đường ranh giới Vĩ Huyền tới 9h30 vẫn không phát hiện người đến khu công nghiệp. Trên khuôn mặt phúc hậu của Tô Diệu Nga hiện lên vẻ âm trầm nói với Biện Vĩ Cường bên cạnh:
- Bên khu công nghiệp có thông báo gì không?
Biện Vĩ Cường cũng có phần ngoài ý muốn nói:
- Trước khi tan ca sáng hôm qua người bên văn phòng đã thông báo rồi. Không ngờ Hà Tiểu Mai ngay cả mặt cũng không xuống. Xem ra đúng là không coi phó thị trưởng Dương vào đâu cả.
Hai người đang nói chuyện, từ xa xa liền trông thấy hai chiếc xe con nối đuôi nhau đi tới.
Người đầu tiên bước xuống từ chiếc xe dẫn đầu là cục trưởng Cục Chiêu thương Ngô Yến, trong chiếc xe thứ hai mọi người không thấy Dương Phàm, chỉ nhìn thấy thư ký Lâm Đốn, Tô Diệu Nga và Biện Vĩ Cường không hẹn mà cùng hỏi Lâm Đốn:
- Phó thị trưởng Dương đâu rồi? Lâm Đốn anh làm cái quỷ gì vậy?
Ngô Yến đứng cạnh cười giải thích:
- Đừng trách thư ký Lâm nữa, phó thị trưởng Dương đã gọi cho thư ký Lâm sáng sớm nay, nói là đã đi trước, thăm một người bạn cũ ở khu công nghiệp.
Ngô Yến giải thích như vậy, tất cả mọi người đều không phải ngu ngốc, đều cùng nhau bật cười, tâm tình cũng tốt hơn hẳn. Con người là như vậy, trong lòng có tự tin, lá gan sẽ lớn hơn, có chỗ dựa vững chắc, lúc Dương Phàm còn ở đây, cán bộ huyện Vĩ Huyền đều có tâm tính này.
Dương Phàm lái xe chở Hứa Phi tới nhà máy chế tạo vật liệu xây dựng. Khi xe tới cửa còn bị bảo vệ ngăn cản. Thấy Hứa Phi trên xe, giọng của bảo vệ lại càng khó nghe hơn.
- Ông chủ của chúng tôi nói, tiền phạt cần đóng đều đóng rồi, ngoài ra không đóng một đồng nào nữa. Ông chủ chúng tôi rất bận, không có thời gian gặp mấy người quản lý các anh đâu.
Dương Phàm xuống xe, cười với bảo vệ:
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...