Trời càng thêm âm u, một bông tuyết rơi xuống cửa kính, bầu trời xa xa đã xám đen.
Tuyết rơi. Đây là lần đầu tiên Bắc Kinh có tuyết trong năm nay.
Lúc Dương Phàm về nhà, tuyết đã bay đầy trời. Đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài, Dương Phàm không thể nhìn thấy vùng ven đô xa xa trong làn mưa tuyết. Bắc Kinh như trong tù, rất buồn chán.
Vô thức nhìn lịch, còn ba ngày nữa là tết.
Điện thoại di động ghê tởm lúc này lại vang lên.
Lúc này Dương Phàm đột nhiên phát hiện thích nghe bài hát mà Hứa Ngụy hát mấy năm trước, cho nên đổi nhạc chuông của điện thoại di động thành bài này:
- Không ai có thể ngăn cản tôi đi về phía tự do.
- Phó cục trưởng Dương, trong cục phát quà năm mới, anh có đến lấy không?
Giọng Tiểu Tạ có vẻ căng thằng. Sau chuyện lần trước, Dương Phàm không xuất hiện trong phòng Tài liệu. Tiểu Tạ biết Dương Phàm đang khó chịu, nếu không phó cục trưởng trẻ tuổi này sẽ không ẩn mình.
Nghĩ đến Tiểu Tạ chắc đang rất lo lắng, Dương Phàm không khỏi cười. Lần trước Tiểu Tạ nói Bụng bia mình là người ở cục Giám sát chứng khoán, trong lòng Dương Phàm có chút tức tối. Người miệng nhanh rất phiền phức. Chẳng qua Dương Phàm trong lòng vừa động, hắn còn một tin tức cần phải nói với Bụng bia.
- Nói nghe xem nào?
Tâm trạng Dương Phàm bởi vì cảm thấy Tiểu Tạ đang khẩn trương mà thoải mái hơn nhiều. Thế giới này có rất nhiều người mệt hơn mình nhiều, cần gì phải tính toán chứ.
Cảm thấy vẻ tươi cười trong giọng Dương Phàm, Tiểu Tạ đã bớt lo lắng, vội vàng nói:
- Đồ không ít, có lịch, hoa quả. Đúng, phòng Tài vụ còn báo anh lấy tiền lương.
Dương Phàm không nhịn được mà cười. Viện khoa học xã hội trả lương, đây không phải là được hai phần lương? Hai phần thì hai phần.
- Tiền lương sang năm tôi đi lĩnh. Đồ thì cô cầm về, tôi chỉ có một mình, lấy mấy cái đó cũng chẳng tác dụng gì.
Trời đổ tuyết đến tận chiều, Dương Phàm không có tâm trạng ra ngoài.
Dập máy, nhìn tuyết đang không ngừng rơi ngoài cửa sổ, nóc một số nhà đã có tuyết đọng. Nhiều tuyết sẽ khiến vẻ dơ bẩn của thành phố bị bao phủ, không thấy, nhưng thực sự vẫn rất bẩn.
Tiếng gõ cửa "cốc cốc cốc" cắt ngang dòng suy nghĩ của Dương Phàm. Dương Phàm có chút ngạc nhiên, ai lại đến đây chứ. Hình như không có mấy người biết nơi này.
Dương Phàm đầu tiên là loại bỏ Chu Dĩnh. Cô bé này không bao giờ gõ cửa, đều dùng chân đạp để gọi. Trương Tư Tề cũng không thể, bởi vì Trương Tư Tề đều ấn chuông cửa, là ai chứ?
Dương Phàm ra mở cửa, ngoài cửa xuất hiện một khuôn mặt già nua, nhưng ánh mắt rất lợi hại. Từ trong đôi mắt đó Dương Phàm thậm chí còn có thể thấy được một tia sát khí.
Lão già mặc quân phục không có quân hàm. Chẳng qua hai binh lính phía sau đều có quân hàm.
- Xin hỏi ông là?
Dương Phàm hỏi một câu.
Lão già cười ha hả nói:
- Lão là Trương Đại Pháo, nghe nói cậu đánh cờ vây rất được, cố ý đến tìm cậu đánh cờ.
Trương Đại Pháo đến tận cửa, Dương Phàm đúng là hoảng sợ.
Thực ra Dương Phàm đã sớm muốn đến nhà thăm, chẳng qua hắn ngại sau khi về Bắc Kinh mà chưa đến Trần gia một lần, cho nên quyết định không đến Trương gia. Không ngờ Trương Đại Pháo lại chủ động đến nhà chơi.
- A. Làm sao cháu dám. Chết cháu mất. Thực ra chỉ cần ông gọi điện một cái, cháu lập tức đến ngay.
Dương Phàm cười cười đứng sang một bên, mời Trương Đại Pháo đi vào.