Buổi chiều khẩn cấp mời thường ủy dự họp, Hồng Thành Cương quả nhiên không xuất hiện. Dương Phàm cảm giác là người này không muốn đắc tội các cán bộ cấp dưới mà để người khác làm ác nhân. So với khi mới giữ vị trí chủ tịch huyện, hiện giờ Hồng Thành Cương mới làm chưa được bao lâu nhưng đã có vẻ lõi đời hơn nhiều.
Căn cứ các tài liệu mà Dương Phàm cung cấp, Hạ Tiểu Bình là phó bí thư kiêm chủ tịch huyện phụ trách chính quyền, nhấn mạnh sự quan trọng của chuyện này. Nếu không thể bóp chết hiện tượng này, để các mỏ than lậu bùng phát, chắc chắn sẽ gây họa lâu dài, đồng thời cũng sẽ gây ra những tổn thất không thể bù đắp nổi đối với tài sản quốc gia.
Sau khi Hạ Tiểu Bình lên tiếng, Dương Phàm giơ tay nói:
- Tôi có đề nghị, cần phải có thời hạn. Tôi cho rằng một tuần là khá thích hợp. Trong vòng một tuần, nếu xã nào vẫn còn tồn tại hiện tượng tư nhân khai thác các mỏ than lậu, lập tức xử lý như phạm tội nặng, nếu sau nửa tháng vẫn không thể giải quyết vấn đề, tôi thấy có thể bắt giữ.
Tô Diệu Nga giơ tay nói:
- Tôi thấy ý kiến của phó bí thư Dương rất cần thiết. Mỏ than là tài sản quốc gia, không được cho phép mà tự ý khai thác, đó là phạm tội. Các đồng chí bên dưới không quan tâm đối với hành vi tội phạm, cũng tương đương với phạm tội.
Không ai ngờ Tô Diệu Nga lại nói năng đằng đằng sát khí như thế. Bình thường thì nữ phó bí thư này cũng không làm gì để mọi người chú ý, nhưng khi ra uy cũng rất dọa người. Tất cả thường ủy đều đã quen với hình thức hội nghị thế này nên đều giơ tay tỏ vẻ thông qua quyết định.