Rốt cuộc Trữ Mạn Nhi không chịu nổi nữa, mở miệng nói chuyện với hắn.
Thanh âm nàng thật nhỏ tựa như bị mùi máu tanh trong gió làm cho sợ hãi.
"Không sao!"
Sở Mộ lên tiếng trấn an nàng.
"Ngươi tức giận?"
Trữ Mạn Nhi bỉu môi hỏi.
"Không có, đang suy nghĩ một chuyện."
Sở Mộ cũng lười quản tiểu nha đầu này, ồn ào cái chuyện kia vốn không có ích lợi gì.
"À, ta đây muốn nói cho ca ca biết một chuyện."
Trữ Mạn Nhi nói nhỏ.
"Ngươi nói đi!"
Sở Mộ vẫn tỏ thái độ lạnh nhạt.
"Hình như gần đây có một tòa Thiên Giới Bi."
Trữ Mạn Nhi nói.
"Thiên Giới Bi, ngươi xác định?"
Sở Mộ ngẩn người ngạc nhiên.
Trữ Mạn Nhi gật đầu xác nhận:
"Thế Chủ Thụ đã truyền lại cho ta vị trí và hình ảnh tất cả Thiên Giới Bi, chung quanh Bạch đảo hẳn là có một tòa Thiên Giới Bi. Nhưng ta không biết đó là Thiên Giới Bi thứ mấy."