Hai mắt Dư Tư Lăng đẫm lệ, trong lòng nàng rất lo lắng cho Triệu Tử Văn, nàng thấp giọng lẩm bẩm:
- Tướng công, muội chờ ngươi trở về.
- Sư muội chúng ta đi mau, nếu không cả ngươi và thai nhi trong bụng đều khó giữ.
Một nữ tử áo trắng nhìn vết thương rất sâu của Dư Tư Lăng, lo lắng nói.
Trong nháy mắt, ba nữ tử hộ tống Dư Tư Lăng biến mất khỏi Tây Hồ Trường Đình
La Thanh Yên một tay túm Triệu Tử Văn chạy như điên, tốc độ cực nhanh, vượt qua cả tốc độ của người thường có thể nghĩ tới, Triệu Tử Văn há hốc mồm, hắn nặng tới một trăm năm mươi cân, lão thái bà này không ngờ chỉ một tay mà có thể túm hắn chạy nhanh như vậy.
- La tỷ tỷ, chúng ta nên nghỉ một chút có phải hay hơn không ?
Triệu Tử Văn cảm giác mình như con rùa, bị người ta mang theo, thực là con mẹ nó buồn bực, hắn không kìm nổi cười nói.
- Hừ
La Thanh Yên nói: