Thần tiễn thật tuyệt, đã mất cái thứ hai!
Sáu người còn lại nhìn Đại sư huynh như một con nhím bị đóng chặt trên cây cổ thụ, trong lòng trào lên một sự phiền muộn và bất lực không nói lên lời, họa từ trong nhà, trong lòng mỗi người đều tạo thành một bóng ma và sự đau đớn lớn.
Viên Tử Trình phi thân lên, nhẹ nhàng phất tay, lấy cái đầu hừng hực của Đại sư huynh phun ra máu nắm trong tay, trong lồng ngực phun ra dòng máu nóng, mở ra một màn sắc màu tuyệt đẹp trong đêm trăng.
- Tiểu sư đệ….
Người đàn ông mặt gầy khúm núm.
Viên Tử Trình nhìn cái đầu trong tay, lắc đầu nói:
- Tam sư huynh, cái đầu này, ta muốn tế thiên, ta cũng sẽ không làm khó các sư huynh, các huynh đi đi, ừ…có thể..có thể mang thi thể của Đại sư huynh đi.
- Tiểu sư đệ lẽ nào đệ không trở về cùng chúng ta sao?
Người đàn ông mặt gầy nói:
- Đại sư huynh đã chết, đệ chính là chưởng môn của Nhạn Đãng..