Trần Tiểu Cửu nghe thấy Nguyệt Thần oán trách, da mặt dày như tường thành liền phá lệ mà lộ ra thần sắc ngượng ngùng.
Hắn có chút bất lực trước tiểu đệ đệ cứng cáp có lực của mình, giơ tay vỗ vỗ nó, tự mình ngượng ngùng lẩm bẩm nói:
- Nhị đệ, ngươi… ngươi sao lại kém cỏi thế này? Nhìn thấy cô nương xinh đẹp liền ưỡn ngực ngẩng đầu, thật xấu hổ cho cái thân nhỏ nhà ngươi! Hừ… sau này còn dám làm ta mất mặt thế này, Cửu ca ta sẽ không cho ngươi ra chơi nữa…
- A…
Nguyệt Thần nghe vậy, kinh hoàng đến há to miệng ra:
- Dâm tặc… ngươi… ngươi còn có bản lĩnh này nữa sao?
- Chút tài mọn, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới…
Trần Tiểu Cửu quay mặt đi, bả vai động đậy, "phù" một tiếng bật cười ra.
- Ngươi… ngươi lại đùa giỡn ta…