- Nguyệt Thần tỷ tỷ! Hồng Hạnh là nương tử yêu của ta, ta cùng với nàng thân thiết một chút chẳng lẽ ngươi lại tới xen vào sao? Chẳng lẽ là Nguyệt Thần tỷ tỷ ghen tị sao?
Trần Tiểu Cửu làm bộ ôm chặt thân hình mềm mại của Hồng Hạnh, ngoài cứng trong mềm nói.
- Ghen tị? Tiểu lang quân quả nhiên nhanh mồm nhanh miệng, khó trách khiến Hồng Hạnh đối với ngươi vừa gặp đã thương!
Nguyệt Thần nghe nói lời ấy, ánh mắt ẩn chứa phong mang càng phát ra tia sắc bén, như có vạn thanh kiếm sắc nhắm thẳng Trần Tiểu Cửu mà vọt tới.
Nàng cười ngọt ngào, vẻ mặt ôn hoà hướng về Hồng Hạnh nói:
- Hạnh nhi, ngươi quả nhiên là nương tử yêu của hắn sao? Các ngươi thân mật với nhau, cùng nhau ôm ấp dưới ánh trăng mờ ảo như thế này, quả thật là hảo sự!