Chủ ý đã quyết, Dương Phàm cũng yên lòng, bước vào phủ đi vào hậu trạch, Đào Mai khoác lên mình chiếc áo mới, vừa nhìn thấy Dương Phàm liền quỳ gối thi lễ:
- A lang!
- Ừ!
Dương Phàm gật đầu với nàng, cất bước vào phòng khách, trong đại sảnh nghe được tiếng chào hỏi của Đào Mai liền chạy ra, vừa nhìn thấy Dương Phàm mỉm cười, nhỏ nhẹ nói:
- Lang quân, chàng mau vào nhà đi, hãy xem ai đã tới này.
- Ai tới vậy?
Tiểu Man không đáp, chỉ mỉm cười, Dương Phàm nhìn thấy vẻ mặt thần bí của nàng cũng không hỏi nữa, cất bước vào phòng, chỉ thấy một người xoay lưng ghé vào chiếc giường La Hán đùa nghịch với Dương Niệm Tổ.
Người này thân hình cao to, trên đầu vấn khăn màu xanh đính ngọc, khoác trên người một chiếc áo choàng lụa màu xanh, một cái quần lụa cùng màu, mang một cái đai lưng bằng da thuộc, vô cung lả lướt mềm mại.
Dương Phàm không khỏi mừng rỡ nói:
- Uyển nhi!
Người nọ mải mê đùa nghịch với đứa nhỏ, mãi đến khi nghe tiếng kinh hô của Dương Phàm, lúc này mới phát giác hắn đã vào phòng, vội vàng quay đầu lại, cũng là một vẻ mặt vui sướng.
Tiểu Man đi vào cùng Dương Phàm, mỉm cười nói:
- Các ngươi trước trò chuyện, ta mang Niệm Tổ ra hậu viện đi dạo!