Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 5


Chương trước Chương tiếp

Mẫu thân của Hạ Thanh Đào nhờ người bà con xa làm mai, đến nhà Lý tú tài từ chối khéo. Bà lấy lý do gia đình không dám trèo cao. Nhưng ai cũng hiểu rõ, nếu thật sự nghĩ trèo không tới thì ngay từ đầu đã chẳng đồng ý gặp mặt. Người trong thôn đều ngầm hiểu là do Hạ Thanh Đào không vừa ý Lý tú tài, vô tình làm mất hết thể diện nhà người ta.

Chuyện vừa truyền ra, nhà Lý tú tài quả nhiên tức giận. Mẫu thân của tú tài đi khắp nơi kể lể rằng nhà họ Hạ không biết điều. Người trong thôn Hạ nghe thế cũng bắt đầu xì xào, sau lưng đều nói Hạ Thanh Đào không biết tốt xấu. Thậm chí, phụ thân của y là Hạ Hưng Viễn và mẫu thân của y cũng bị trách móc theo.

Tú tài lợi hại như vậy mà còn chê. Chẳng lẽ nhà đó tưởng cưới được Trạng Nguyên Bảng Nhãn chắc? Cẩn thận sau này chẳng gả được cho ai!

Hạ Hưng Viễn vốn ghét nhất những lời bàn tán này, mấy ngày nay ra ra vào vào đều mang bộ mặt u ám. Hạ Thanh Đào tự nhiên cũng nghe không ít lời ra tiếng vào, tuy ngoài mặt giả vờ như không để ý, nhưng trong lòng vẫn buồn bực không nguôi. Vì thế bầu không khí trong nhà cứ âm u, nặng nề.

Thù du (茱萸): Thù du là một loại cây thuốc trong y học cổ truyền, thường gọi là ngô thù du hoặc đơn giản là thù du. Tết Trùng Dương (9 tháng 9 âm lịch), người xưa có phong tục cắm nhánh thù du trước cửa nhà để trừ tà, tránh họa, cầu bình an.

Sáng sớm hôm trước Tết Trùng Dương, Hạ Thanh Đào theo tẩu tử và các thím lên núi hái thù du.

Tết Trùng Dương ở quê, nhà nào cũng cắm một nhánh thù du ở ngoài cửa để trừ tà, nên mấy ngày nay ai cũng lên núi hái nhiều thù du nhất có thể. Hơn nữa trong núi có nhiều trái cây dại và dược liệu, vào núi sớm một chút sẽ thu hoạch được nhiều hơn.

Biết y đang không vui, tẩu tẩu Hạnh Hoa luôn tìm chuyện để nói cho y khuây khỏa. Hai đứa nhỏ Nhụy Nhi và Thu Nhạn còn bé nên không hiểu chuyện thị phi, nên cứ ríu rít vui vẻ bên cạnh y suốt.

"Nương ơi, Thanh Đào ca, ở đây có bụi cây quả cân pháo to lắm nè!" Nhụy Nhi vui vẻ gọi to.

"Cây lớn thật đó!" Thu Nhạn cũng reo theo.

"Được rồi, để ta qua xem." Hạ Thanh Đào mỉm cười, đi theo tiếng gọi của hai đứa trẻ. Quả nhiên, trước mặt là một cây ngũ vị tử. Người trong thôn hay gọi thứ này là "quả cân pháo". Chúng mọc thành từng chùm, khi đỏ thì hơi chua, lúc chuyển màu đen mới ngọt dịu. Lúc này, cây quả đã chín mọng, hầu hết đều chuyển sang màu đen.

"Thanh Đào ca, hái giúp muội với, muội không với tới!" Thu Nhạn chỉ lên cành cây, vui vẻ nói.

"Được, để ta hái." Hạ Thanh Đào vừa nói vừa bước tới, nhón chân kéo cành cây xuống, khéo léo hái từng chùm.

Y phụ trách hái, còn Thu Nhạn và Nhụy Nhi thì lấy vạt áo đỡ. Ba người cứ xoay quanh thân cây, hái hết những trái trong tầm với mới dừng tay.

Xong xuôi, cả ba lấy vạt áo chà sơ qua trái, ngồi xuống dưới gốc cây chia nhau ăn.

Những quả cân pháo đen chín mọng lúc này ngọt ngào pha chút chua nhẹ, chỉ cần cẩn thận không cắn vào hạt thì sẽ không đắng, không cay, hương vị ngon không thua gì quả nho dại.

Miền Nam vốn có nhiều trái cây dồi dào, nhưng vùng quê ít nhiều đều thiếu thốn. Nên mỗi dịp thu đông, những quả dại thế này trở thành thứ ngon quý hiếm

Ba người ăn hết hai chùm, phần còn lại bỏ vào giỏ tre, rồi cùng nhau đi tìm nhóm Hạnh Hoa đang hái thù du gần đó.

Lúc băng qua mấy lùm trà hoang, Hạ Thanh Đào bất chợt nghe thấy tiếng trò chuyện của vài người. Ban đầu y cứ tưởng là các thím và Hạnh Hoa, còn vui vẻ định chào hỏi thì chợt nghe rõ giọng một người phụ nữ nói:

"...Còn không phải sao? Đến tú tài mà còn chê, tưởng mình tốt đẹp cao sang tới cỡ nào chứ? Ai cũng bảo hắn giỏi giang lắm, nhưng bình thường có thấy làm được việc gì to tát đâu? Nấu cơm, giặt giũ, có thế thôi mà cũng gọi là giỏi à?"

Bước chân của Hạ Thanh Đào lập tức khựng lại. Ngay sau đó, một giọng khác mang đầy vẻ khinh thường vang lên: "Cũng chỉ dựa vào việc biết đọc được mấy chữ nghĩa thôi! Nhìn Hạ Miên kia kìa, nổi danh là ca nhi đẹp nhất mười tám thôn. Hắn là cái thá gì chứ? Muốn bay lên đầu cành làm phượng hoàng, cũng không xem lại mình có cái số đó hay không!"

Hạ Thanh Đào mím chặt môi, lồng ngực như bị bóp nghẹn lại không nói thành lời.

"Thanh Đào ca, sao huynh lại đứng đó thế?" Tiếng Thu Nhạn lanh lảnh vang lên, khiến tiếng nói chuyện phía trước lập tức im bặt.

Hạ Thanh Đào siết chặt tay, cảm giác máu trong người dồn hết lên mặt.

"À, không có gì đâu." Hạ Thanh Đào cố nuốt cơn nghẹn xuống, hít sâu một hơi, rồi cố ý cười nhẹ, nói to: "Chỉ là ở đây có hai con quạ đang kêu, để ta nghe thử xem giọng chúng khó nghe cỡ nào thôi."

"A? Có quạ ở đâu thế? Ta cũng muốn nghe! Nhụy Nhi ca, ngươi đã từng nghe quạ kêu bao giờ chưa?"

"Chưa, chưa bao giờ nghe thấy..."

Hạ Thanh Đào dẫn hai đứa trẻ bước nhanh hơn về phía trước. Đi chưa được bao xa, quả nhiên đã thấy sắc mặt khó coi của hai người kia đang đứng ngay trước mặt. Một người là Vương Kim Quế, con dâu của nhà Thủy Căn, người còn lại là chị em dâu của bà ta, Kim Nguyệt Sinh - nhà Đại Hổ.

Vừa chạm mặt, thấy Hạ Thanh Đào dẫn theo hai đứa nhỏ, Vương Kim Quế lập tức nổi gan, cau mày quát lớn: "Mày bảo ai là quạ đấy hả? Chẳng phải chính mày mới là con quạ muốn trèo cao hay sao? Tao nói thế là sai chắc?"

"Đúng đấy!" Kim Nguyệt Sinh cũng phụ họa: "Chúng tao đều là bậc trưởng bối của mày, nói mày vài câu thì sao nào?"

Nhà Hạ Thanh Đào vốn dĩ là vai vế nhỏ trong thôn, gặp ai cũng phải gọi trưởng bối. Hai người này tuy chỉ hơn y vài tuổi nhưng cũng thuộc hàng thím của y.

Ban đầu Hạ Thanh Đào vốn không muốn đôi co với bọn họ làm gì, nhưng bây giờ hai người kia đã cố tình nói đến tận mặt, nếu cứ im lặng thì y cảm thấy không cam lòng. Y lập tức cười nhẹ một tiếng, giọng vẫn bình thản:

"À, nói vài câu thì không sao đâu nhỉ? thím Kim Quế, nghe đâu hai huynh đệ nhà thím đang đòi chia tài sản đúng không? Chia được chưa? Ta nghe người trong thôn nói, cha mẹ còn chưa chết mà đã đòi chia tài sản, thì rõ là bất hiếu... Không phải ta nói đâu nha, toàn mấy trong thôn bàn tán đó."

"Mày!" Vương Kim Quế nghẹn họng không nói nên lời.

Hạ Thanh Đào tiếp tục quay sang Kim Nguyệt Sinh: "Còn cả thím nữa, thím Nguyệt Sinh, bà già đầu thôn bảo thím keo kiệt hết chỗ nói. Có chút đồ ngon cũng giấu diếm, ngay cả mẹ chồng cũng đề phòng, thà cất kỹ cho hỏng chứ không chịu chia cho ai một miếng. Bà ấy còn nói thím quá đáng như vậy, giá mà gặp phải mẹ chồng hung dữ một chút, để thím bị dạy dỗ vài trận mới hả dạ!"

"Mày, bọn họ ăn nói bậy bạ!" Kim Nguyệt Sinh tức giận đỏ cả mặt: "Việc nhà tao liên quan gì đến đám già ấy mà xía vào!"

Hạ Thanh Đào lạnh lùng cười nhạt một tiếng: "Ơ, lúc nãy thím nói gì nhỉ? Chẳng phải thím bảo, đều là bậc trưởng bối, nói vài câu có làm sao đâu mà."

"Mày! Cái đồ..." Kim Nguyệt Sinh tức giận muốn chửi tiếp, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Xuân Miêu đã bước ra, chống nạnh mắng: "Cái gì mà mày mày tao tao? Ở đây định bắt nạt Thanh Đào nhà chúng ta chắc? Cả hai đều là hàng thím, sao không biết xấu hổ mà đi gây chuyện trước mặt trẻ con? Chuyện này nói ra coi chừng thiên hạ cười cho đấy!"

Hạnh Hoa cũng bước tới, cau mày phụ họa theo: "Đúng vậy! Sáng sớm đã đứng đây phun ra toàn lời hôi thối, đến cả mùi thù du thơm tho cũng bị hai người các ngươi làm ô uế! Còn không mau cút đi!"

Thấy đám người Xuân Miêu, Hạnh Hoa tiến đến gần, lại toàn là người có tiếng không dễ bắt nạt. Vương Kim Quế và Kim Nguyệt Sinh không dám đôi co lời nào. Hai người chỉ "phi!" một tiếng rồi hậm hực quay đi.

Xuân Miêu nhìn theo bóng dáng hai người họ đi khỏi rồi mới quay sang vỗ vai Hạ Thanh Đào an ủi: "Thanh Đào Nhi, mặc kệ đám người ấy đi. Cái loại người chỉ giỏi nói sau lưng, cứ tưởng mình tốt đẹp lắm chắc! Phi!"

"Không sao đâu." Hạ Thanh Đào cười nhẹ, đổi giọng vui vẻ: "Ta vừa hái được ít quả cân pháo ngon lắm, mọi người nếm thử nhé!"

Y cùng Thu Nhạn, Nhụy Nhi chia quả dại cho mọi người cùng ăn.

Trời càng lúc càng lên cao, trong rừng bắt đầu oi bức. Cả đoàn người cảm thấy hái đủ rồi thì cùng nhau xuống núi trở về.

Về đến đầu thôn, mọi người chia nhau ai về nhà nấy. Hạ Thanh Đào cùng tẩu tẩu Hạnh Hoa vừa đi vừa cười nói, hướng về nhà mình. Nhưng chưa đến nơi, từ xa đã thấy trước cửa nhà Hạ Miên đậu một chiếc xe ngựa. Con ngựa cao lớn màu hạt dẻ, khỏe mạnh oai phong. Cỗ xe sạch sẽ đẹp đẽ, bên cạnh có một gã sai vặt đứng giữ ngựa. Xung quanh là đám người hàng xóm tò mò xúm vào xem xét, bàn tán.

Hai người tới gần hơn thì thấy cả tứ nãi nãi nhà mình cũng đang đứng đó. Thấy Hạ Thanh Đào và Hạnh Hoa, bà liền nói ngay: "Là Hạ Miên về thăm nhà đấy. Ôi trời, Hạ bây giờ là phu lang nhà quan, mặc toàn lụa là gấm vóc, trên người đeo trang sức sáng lóa, còn có cả nha hoàn, hạ nhân đi theo hầu hạ, thật đúng là không ai sánh bằng!"



Loading...