Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 4


Chương trước Chương tiếp

Lục Tuỳ nghe vậy chỉ khẽ cau mày, đặt đồ nghề sang một góc sân, rồi nhét túi lê vào tay Lục Diêm. Sau đó cầm lấy cây rìu trong tay Lục Diêm nói: "Để ta làm cho, ngươi mang lê đi rửa rồi vào báo với nương là ta đã về."

"Dạ!"

Lục Diêm vui vẻ đứng lên, nhường ghế lại cho Lục Tùy. Sau đó cầm quả lê lên ngửi thử. Mùi thơm ngọt ngào của lê chín lan tỏa khắp cánh mũi: "Thơm thật, biểu cữu thật tốt bụng!"

Nhà họ có hai người cữu cữu, nhưng cả hai đều là người ham lợi. Từ sau khi phụ thân của bọn họ qua đời, mẹ goá con côi nên không được người nhà coi trọng, chỉ có tam cữu cữu ở thôn Hạ là còn xem bọn họ như người nhà mà đối đãi thật lòng.

"Đệ đi tìm nương nhé!" Lục Diêm ôm túi lê, hí hửng chạy vào trong nhà như một làn gió.

Trong bếp vang lên tiếng nước chảy, không bao lâu sau, mẫu thân của hắn cầm theo một đĩa lê, đi tới trước mặt hắn: "A Tuỳ, mới về à? Ăn miếng lê đi cho mát."

Lục Tuỳ không nhận lấy, đáp: "Nương, con không đói. Con vừa mới ăn một ít điểm tâm ở nhà cữu cữu, tay cũng đang bẩn, không ăn đâu."

"Vậy để nương đặt cạnh bếp, con rửa tay rồi ăn sau cũng được." Mẫu thân của hắn đặt đĩa lê lên mép bếp, dặn dò.

"Vâng." Lục Tùy không ngẩng đầu, tiếp tục bổ củi.

Mẫu thân nhìn hắn đang bận rộn, tay vô thức lau vào tạp dề, rồi cười nói: "À, lúc nãy thím Thúy Phân lại đến nữa đó. Nói là cháu gái bên ngoại nhà bà ấy nhìn thấy con một lần, nên đem lòng thương. Bảo rằng, những hán tử khác nàng không thèm để mắt tới."

Thấy Lục Tùy không phản ứng, bà nói tiếp: "Ca ca của bà ấy làm đồ tể, của hồi môn chắc chắn không ít. Bà ấy bảo cháu gái xinh xắn, ngoan hiền nên mong nhà mình suy nghĩ thử xem sao. A Tùy, con cũng sắp mười tám rồi, mấy cô nương hay ca nhi trong thôn thường hay nhìn trộm con, bây giờ đều đã có nơi có chốn cả rồi. Nếu còn chần chừ, ta sợ rằng sẽ lỡ dở mất."

Tuy nhà họ không giàu có gì, nhưng Lục Tuỳ lại có dung mạo tuấn tú và là thợ săn, nên từ trước đến nay không thiếu người nhòm ngó muốn gả đến.

Nghe đến đây, trong đầu Lục Tuỳ không kìm được mà hiện lên hình ảnh ca nhi cắt cỏ bên khe suối ở thôn Hạ ban nãy. Hắn cụp mắt, dứt khoát từ chối: "Tiền con có thể tự mình kiếm. Sau này A Diêm cưới vợ, con cũng sẽ góp phần."

Mẫu thân của hắn nghe vậy, thở dài: "Ta không có ý đấy. A Tuỳ, tuy con không phải do ta sinh ra, nhưng ta thương con với A Diêm như nhau. Sau này A Diêm lấy vợ, tiền bạc để ta với nó lo. Chẳng lẽ nhà mình lại trông chờ vào vợ con mang của hồi môn về để cưới vợ cho nó? Như thế thì chẳng khác nào người ta cười cho."

Lục Tùy dừng tay, gom lại những khúc củi vừa bổ, xếp ngay ngắn một bên. Hắn lấy cỏ khô buộc lại, chuẩn bị đem bó củi chất lên: "Con biết rồi, nương."

Từ trước tới nay, hắn luôn ít nói. Mẫu thân không rõ rốt cuộc trong lòng hắn đang nghĩ gì, chỉ có thể nói thêm: "Con cứ suy nghĩ kỹ đi. Nếu cứ mãi lớn đầu mà không chịu cưới vợ, ra ngoài bị người ta cười chê. Nếu có người nào con vừa lòng, nhớ phải nói với nương một tiếng, để nương còn nhờ mai mối. Một gia đình tốt sẽ có trăm người cầu hôn, chần chừ lâu là bị người khác cưới mất đấy."

Động tác bó củi trong tay Lục Tùy khựng lại trong thoáng chốc, nhưng rồi hắn vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, xách bó củi vào bếp.

Mẫu thân của hắn thấy vậy chỉ khẽ lắc đầu, xoay người vào trong.

***

"Ăn cơm thôi, Thanh Khê! Mau rửa tay ăn cơm nào!"

"Dạ! Thanh Đào đâu rồi?"

"Chắc ở trong phòng một mình đó." Hạnh Hoa vừa mở nắp nồi vừa hạ giọng, đáp khẽ: "Hôm nay tâm trạng của Tiểu Đào không tốt, ngươi đừng có vào trêu chọc."

"Ôi chao, lại không vui nữa hả?" Hạ Thanh Khê vừa bước tới bưng mâm thức ăn, vừa hỏi: "Là vì chuyện xem mắt với Lý tú tài phải không?"

"Chứ còn gì nữa!" Hạnh Hoa vừa bận rộn múc cơm vừa nói: "Hôm qua Lý tú tài về nhà, nghe đâu cũng khen Tiểu Đào dữ lắm. Trưa nay phụ thân ăn cơm thì nhắc đến, nói cũng vừa lòng Lý tú tài. Nhưng Tiểu Đào bảo không thích, nên bị phụ thân mắng cho một trận."

"Hầy, tưởng chuyện gì to tát lắm!" Hạ Thanh Khê hừ một tiếng, quay vào lấy đũa, đứng bên cạnh Hạnh Hoa chờ dọn cơm.

"Lý Tú tài thì có gì tốt chứ? Ta thấy hắn yếu ớt thế kia, một tay ta đẩy cũng bay mất!"

Nói xong, Hạ Thanh Khê còn làm động tác nắm tay khoe sức trước mặt Hạnh Hoa.

Hạnh Hoa bật cười: "Ngươi tưởng ai cũng như ngươi chắc? Chỉ phát triển được mỗi cái đầu to chân dài thôi. Người ta là tú tài, đọc sách, sau này còn có thể ra làm quan đó!"

Dọn cơm xong, cả nhà tụ lại đông đủ.

Tâm trạng của Hạ Thanh Đào thực sự không tốt. Phụ thân của y rất vừa ý Lý tú tài, cứ nói mãi rằng được Lý tú tài để mắt đến là phúc phận của y. Dù nhà họ Lý không giàu có, nhưng được miễn thuế, miễn lao dịch, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ khá hơn. Mà cơ hội hiếm có như vậy nếu để lỡ thì không còn lần sau nữa đâu!

Trong lòng y không khỏi ấm ức, nhưng cũng đành ngậm miệng không cãi.

Lúc ăn cơm, thỉnh thoảng mẫu thân vẫn lén liếc nhìn y, thấy y im lặng hơn thường ngày, không nói cười như mọi khi.

Ăn được nửa bữa, mẫu thân của y lên tiếng: "Lúc nãy nương đi đào củ cải ngoài ruộng, gặp phu lang nhà A Tuyền. Họ còn hỏi chuyện về Lý tú tài, bảo nhà mình đã định ngày lành tháng tốt chưa. Ta liền nói vẫn còn đang xem xét."

Nghe tới đây, Hạ Thanh Đào đang định mở miệng, thì phụ thân của y đã không vui nói:

"Ai mà không biết nhà tú tài tốt, nếu nói có người chướng mắt tú tài. Chẳng phải để người ta cười cho là không biết tốt xấu sao?"

Thật ra, trong mắt người trong thôn, Lý tú tài dù nhà không giàu có, nhưng thân phận tú tài là quý giá. Cả đám cô nương, ca nhi đều mong được gả vào chứ không có ai dám chê bai.

Nếu từ chối, thế nào cũng bị thiên hạ chỉ trỏ chê cười.

Hạ Thanh Đào nghĩ vậy, không nói gì.

Hạ Thanh Khê thì không kiêng dè gì, lên tiếng: "Quản người ngoài nói làm gì! Nhà họ Lý có cái gì mà tốt chứ? Ta thấy hắn chẳng có gì ghê gớm !"

Phụ thân trừng mắt lườm Hạ Thanh Khê: "Ngươi thì biết cái gì! Chỉ giỏi ăn với đánh nhau!"

"Còn không cho người ta nói nữa à." Hạ Thanh Khê lầu bầu, cắm đầu vào bát cơm.

Phụ thân nhìn về phía Hạ Thanh Đào, nét mặt nghiêm nghị hơn hẳn, chậm rãi nói: "Thanh Đào à, nhà mình không phải là người có thế lực gì, cũng vì lo cho con cả thôi. Người ta đều nói nhà họ Lý là người tử tế, lại có danh phận tú tài. Cuộc sống sau này là chính con hưởng, chúng ta cũng không trông mong gì. Bây giờ có người thương con, con còn chê gì nữa? Ngoài kia bao nhiêu cô nương, ca nhi còn cầu mà không được đấy."

Những lời ấy, quả thật đều là thật tâm lo lắng.

Chỉ là Hạ Thanh Đào nghĩ đến khuôn mặt ẩn hiện trong giấc mơ hôm nọ, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng kia khiến y cảm thấy bứt rứt khó chịu trong lòng, không sao gật đầu đồng ý nổi.

Hơn nữa, không biết vì sao hình ảnh người thanh niên cao lớn, vai rộng, ánh mắt lạnh nhạt gặp hôm qua ở bên khe suối lại cứ lởn vởn trong tâm trí.

Y nghĩ thầm: nếu là người ấy nhờ bà mối tới xin ra mắt, chẳng sợ người ấy không phải tú tài, chẳng sợ gia cảnh người ấy không giàu, y vẫn cảm thấy cam lòng hơn.

Nghĩ vậy, y chỉ cúi đầu không nói gì.

Cuối thu, trời tối rất nhanh. Ăn xong, rửa chén rửa mặt xong thì trời đã sẩm tối. Mấy nhà trong thôn tiết kiệm đèn dầu, nên không thắp đèn cũng không sao. Cả thôn nhìn quanh, tối om một màu.

Hạ Thanh Đào ngồi dưới ánh sáng lờ mờ trong bếp, tay cầm khung thêu nhỏ, bên cạnh có mẫu thân và tẩu tẩu đang trò chuyện rì rầm. Đôi khi, hai người phụ y làm vài món đồ nhỏ để bán lấy tiền.

Hạ Thanh Đào thêu thùa rất khéo, thêu một chiếc khăn tay mỏng ít nhất cũng bán được 8 đến 10 văn tiền. Trong nhà không yêu cầu y nộp lại, nên số tiền đó đều thành tiền riêng tích lũy. Từ khi bắt đầu bán khăn tới nay, y đã dành dụm được hơn 600 văn.

Mẫu thân cùng Hạnh Hoa vừa thêu vừa bàn chuyện mấy người bán hàng rong ép giá khăn tay. Nói một lúc, mẫu thân lại thở dài, rồi chuyển đề tài về phía Hạ Thanh Đào: "Không phải ta nói nhiều đâu, Thanh Đào Nhi. Con mà gả cho tú tài, mỗi tháng còn được cấp gạo, thịt. Tú tài còn biết viết giấy tờ, hợp đồng này nọ. Nhà hắn chẳng cần phải tính toán từng đồng từng cắc như chúng ta."

Ở trước mặt mẫu thân, lá gan của Hạ Thanh Đào cũng lớn hơn đôi chút. Y ngẩng cằm lên, nói: "Có gì đâu mà ghê gớm. Viết thư, viết khế ước hợp đồng, con cũng làm được!"

Mẫu thân bật cười, quay sang Hạnh Hoa: "Đấy, vừa học được mấy chữ đã đòi so với tú tài rồi kìa!"

Hạnh Hoa cũng cười theo: "Nương à, dưa hái xanh thì không ngọt. Tiểu Đào thật lòng không thích người ta thì thôi, miễn cưỡng gả đi cũng không tốt đẹp gì. Nhà chúng ta cũng chỉ là dân nhà nông, có cưới vào gia đình cao sang cũng chưa chắc đã là chuyện tốt."

Mẫu thân dừng tay, đặt đồ may vá xuống, đôi mắt sáng rực chăm chú nhìn Hạ Thanh Đào: "Thanh Đào Nhi, cho ta một câu trả lời chắc chắn đi. Con thực sự không muốn sao?"

Hạ Thanh Đào không dám đối diện với ánh mắt sắc bén của mẫu thân. Mũi kim trong tay y cứ bay qua bay lại, ngập ngừng rồi lí nhí: "Con thật sự không thích, cũng không nghĩ mình có mệnh lớn ấy."

Mẫu thân vẫn không buông tha, hỏi dồn dập: "Con suy nghĩ kỹ chưa? Nếu từ chối, sau này chắc gì gặp được gia đình nào tốt như vậy."

Hạ Thanh Đào lặng lẽ nhìn khung thêu, thật lâu sau mới khẽ đáp: "Dạ."

Dù sao, y cũng không có cái số mệnh lớn ấy. Thà chọn người mình thích còn hơn.

Giống như người thanh niên mà y gặp bên bờ suối ngày hôm đó. Một người chỉ cần nhìn thôi, lòng đã tự nhiên cảm thấy vui vẻ.



Loading...