"Ôi trời, sao lại nói thế." Mẫu thân của Lục Tùy cũng mỉm cười, giọng nói dịu dàng: "Bánh này ngon không kém gì ngoài tiệm, ca nhi nhà khác sao có được tay nghề khéo như vậy được!"
"Ngon thật đó, món này làm như thế nào vậy Thanh Đào ca?" Hạ Hòa vừa ăn vừa hỏi, mắt mở to nhìn y đầy vẻ tò mò.
Hạ Thanh Đào cảm thấy ánh mắt nóng rực từ phía đối diện vẫn đang dán chặt vào mặt mình. Trái tim của y đập như trống đánh, bình thường lanh lợi là thế mà giờ cất lời cũng trở nên khó khăn: "Chỉ là... chỉ là đem hạt dẻ nấu chín rồi nghiền nhuyễn, trộn với đường và mạch nha, thêm bột gạo, sau đó hấp lên là được."
"Thảo nào thơm như thế!" Vương Thủy Cần ngồi bên cạnh tiếp lời tán thưởng, rồi kín đáo ra hiệu cho Hạ Hòa.
Hạ Hòa ăn xong, liền kéo tay Hạ Thanh Đào: "Thanh Đào ca, chúng ta vào phòng chơi nha. Ca dạy ta thêu hoa được không?"
"Được." Hạ Thanh Đào có cảm giác như mặt mình sắp bốc khói, lập tức đi theo Hạ Hòa rời khỏi nhà chính.
Ra khỏi gian nhà chính, y mới thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa được giải thoát.
Tuy đã vào phòng Hạ Hòa, nhưng tâm trí của y vẫn còn lơ lửng ngoài kia. Nhất là khi tiếng nói cười trong nhà chính vẫn vang vọng tới, y không kìm được mà cố phân biệt xem giọng nào là của Lục Tùy. Lúc này Hạ Hòa đang nói chuyện bên cạnh, nhưng y vẫn còn lơ đễnh như trên mây.
Vừa mới bình tĩnh lại được chút, thì ngoài cửa vang lên tiếng gọi của mẫu thân: "Thanh Đào Nhi, về nhà thôi con!"
"Dạ!" Y đáp lại, vội vàng tạm biệt Hạ Hòa rồi nhanh chóng đi ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi cửa, Hạ Thanh Đào liền thấy thím Thủy Cần giơ cao đèn dầu, ánh sáng mờ mờ chiếu lên bóng dáng của Lục Tùy và mẫu thân của hắn bên cạnh. Y không dám nhìn lâu, chỉ nhanh chóng bước tới đứng cạnh mẫu thân của mình.
"Cũng không còn sớm nữa, chúng ta xin phép về trước. Hai người nhớ đi đường cẩn thận nhé." Mẫu thân của y chào tạm biệt Lục Tùy và mẫu thân của hắn.
"Được được, mọi người cũng đi đường cẩn thận nhé." Mẫu thân của Lục Tùy mỉm cười đáp lại, giọng nói vẫn dịu dàng, niềm nở như trước.
"Bọn cháu chào thím ạ." Hạ Thanh Khê và Hạ Thanh Đào cũng lễ phép chào, sau đó cả ba mẹ con cùng quay lưng rời khỏi nhà Hạ Đắc Tam.
Ra khỏi nhà, cả ba người đều không ai nhắc đến chuyện vừa xem mặt, chỉ trò chuyện linh tinh về việc nhà ngày mai. Ngày mai là ngày thôn thu thuế, chắc chắn sẽ đến lượt nhà họ, nên phải để Hạ Hưng Viễn ở nhà chờ. Còn Hạ Thanh Khê sẽ phải theo các bậc trưởng bối ra bờ sông xúc bùn về bón phân cho ruộng.
Lúc này, trăng đã lên cao ở phía tây, chiếu sáng con đường nhỏ phía trước, ánh trăng rọi xuống cả gian nhà chính của nhà họ Hạ.
Không hiểu sao lòng Hạ Thanh Đào như cũng lâng lâng theo ánh trăng ấy, ngực của y giống như có chú thỏ con nhảy nhót không yên, lại như chiếc diều mùa xuân, vừa nhẹ tênh vừa không biết bay về đâu.
Về tới nhà, phụ thân của y đã đi ngủ, chỉ còn tẩu tẩu thì đang ngồi thêu tranh dưới ánh đèn dầu. Thấy mọi người trở về, Hạnh Hoa vội vàng hỏi: "Thế nào rồi nương?"
"Xem ra cũng ổn." Trần Hà Hương cười đáp: "Thằng bé đó đúng là cao như cái cổng làng, nhìn qua cứ như cây cột nhưng mặt mũi rất sáng sủa. Nói năng tuy ít nhưng rất lễ phép, mẫu thân của thằng bé cũng dễ gần, nhìn qua là biết đó là người hiền lành."
"Cao ráo đẹp trai thì có ích gì!" Hạ Thanh Khê cau có: "Phải đối xử tốt với Tiểu Đào mới là quan trọng!"
Hạnh Hoa cười, nhướng mày: "Này, lần trước tú tài gầy còm thì chê người ta. Bây giờ có người cao to cũng chê nữa là sao?"
"Thôi nào!" Trần Hà Hương mỉm cười, khoát tay.
Hạnh Hoa quay sang hỏi: "Còn Tiểu Đào thì thấy thế nào?"
Hạ Thanh Đào lập tức đỏ bừng cả mặt, vội dời ánh mắt: "Thì... cũng bình thường."
"Bình thường là không thích người hay sao?" Hạnh Hoa trêu ghẹo, giọng đầy ám chỉ.
"Không... không phải vậy đâu..." Hạ Thanh Đào luống cuống quay sang phủ nhận, nhưng vừa quay đã thấy mẫu thân với tẩu tẩu đang cười nhìn mình. Y hiểu ngay là họ cố ý trêu mình, càng thêm ngượng ngùng.
Hạ Thanh Khê càng nhìn càng thấy không vừa lòng: "Hừ, cứ y như mấy cô nương với ca nhi nhìn thấy hán tử đẹp trai là sáng mắt!"
Trần Hà Hương cười vỗ nhẹ vai Hạ Thanh Khê: "Chứ không thì sao mà Hạnh Hoa lại chọn trúng con chứ? Đâu có như con, lần đầu ra mắt nhà vợ mà căng thẳng đến mức gọi nhầm tên người ta!"
Cả Hạnh Hoa và Hạ Thanh Đào đều bật cười, còn Hạ Thanh Khê thì chỉ biết gãi đầu, cười khì: "Thế mới nói, mắt nhìn người của Hạnh Hoa là khỏi chê!"
Trò chuyện rôm rả một hồi, thấy cũng đã khuya nên ai nấy tranh thủ rửa mặt rồi về phòng nghỉ ngơi.
Chỉ riêng Hạ Thanh Đào nằm trên giường mà trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu y cứ hiện lên ánh mắt đen sâu thẳm kia, trái tim đập loạn xạ, không sao bình tĩnh lại nổi.
Không biết khi Lục Tùy nhìn thấy mình, có thấy ưng ý hay không? Liệu hôm nay thím Thủy Cần có đến nói gì về mình không? Tối qua mình biểu hiện như vậy, có phải hơi ngượng ngùng, luống cuống quá không? Lúc nói cách làm bánh hạt dẻ thì cứ như mơ hồ, chẳng rõ ràng gì cả, không biết Lục Tùy và mẫu thân của hắn có thấy mình quê mùa vụng về không?
Hạ Thanh Đào cứ lăn qua lăn lại, lúc thì nhớ cảnh tối qua, lúc thì nghĩ đến tương lai hai người thành đôi, rồi lại lo nếu bản thân biểu hiện chưa tốt thì bị từ chối mất. Trong lòng của y tựa như ngồi trên chiếc thuyền nhỏ giữa con sóng lớn, lúc trồi lên lúc chìm xuống.
Mãi đến khuya, y mới mơ màng thiếp đi.
Nhưng sáng sớm hôm sau đã tỉnh dậy.
Y cố nằm thêm một chút để ngủ tiếp, nhưng mắt cứ mở trừng trừng không thể nào yên được. Đang trằn trọc trên giường, thì nghe tiếng mẫu thân gõ cửa ngoài phòng.
"Thanh Đào Nhi, dậy đi con! Thím Thủy Cần đến rồi!"
"Dạ!" Hạ Thanh Đào bật dậy khỏi giường, lật đật mặc quần áo, rồi chạy vội ra mở cửa: "Nương, thím Thủy Cần đến thật sao?"
Mẫu thân của y thấy ánh mắt con mình sáng rỡ, trên mặt chỉ có nụ cười đầy ý tứ: "Nhìn con hấp tấp như vậy, chắc ta không cần hỏi nữa."
Hạ Thanh Đào đỏ bừng cả mặt: "Nương à!"
"Thím Thủy Cần qua nói, tối qua lúc nhà mình vừa về, nương của Lục Tùy đã bảo rất vừa ý con rồi. Sáng nay họ bảo thím sang báo tin, nếu nhà mình cũng đồng ý thì để bà mối chính thức đến dạm hỏi. Nương mới qua hỏi con lại cho chắc thôi." Trần Hà Hương nhìn Hạ Thanh Đào đỏ cả mặt mà trong lòng cũng mừng rỡ thay.
"Thì... chẳng phải hôm qua nương hỏi rồi còn gì!" Hạ Thanh Đào càng nói càng cảm thấy xấu hổ, quay phắt mặt đi, đỏ như trái gấc chín.
"Thôi được rồi, ta qua báo lại với thím Thủy Cần đây. Ai cũng bận, chuyện này nên sớm giải quyết thì mọi người mới yên lòng. Tối qua phụ thân của con đi ngủ trước vậy chứ, mà nương vừa vào đã động đậy quay sang hỏi ngay là xem mắt có được hay không... Cái tính của ông ấy thế đấy, rõ ràng để tâm lắm mà cứ làm bộ." Trần Hà Hương cười nói vui vẻ rồi xoay người đi ra ngoài.
Vậy là chuyện này xem như đã thành rồi!
Hạ Thanh Đào sung sướng đến mức không giấu được nụ cười nơi khóe môi. Nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của Lục Tùy, trái tim cậu bỗng ngọt lịm như mật.
Lục Tùy thật sự thích mình!