Tối hôm sau.
"Gì cơ? Ai vừa mới nói với nương?" Hạ Thanh Đào ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn mẫu thân của mình, tay còn cầm kim thêu dang dở.
Trần Hà Hương nhẹ nhàng đóng cửa lại, kéo ghế ngồi xuống cạnh Hạ Thanh Đào: "Là thím Thủy Cần của con đó. Nhà ấy với nhà chúng ta cùng thôn, nhưng ở xa nên không mấy khi qua lại. Nhà bà ấy có đứa con trai tên là Hạ Hòa, ai cũng gọi là Tiểu Hòa. Con có biết không?"
Hạ Thanh Đào ngừng tay, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Nghe nương nói thì thấy quen quen, hình như nhỏ tuổi hơn con. Người đó ít nói, không mấy khi thấy lên tiếng."
"Đúng rồi." Trần Hà Hương nói: "Vừa ăn tối xong, ta với phụ thân con đang hóng mát trước cửa thì thím Thủy Cần với thím Nguyệt Mai ghé qua. Bây giờ ai cũng bận rộn thu hoạch, chỉ có thể tranh thủ giờ này mà tới."
Mùa thu hoạch lúa vừa xong, sắp tới còn phải gieo mạch đông, phơi thóc, đập lúa, nhà nào cũng bận tối mặt.
"Thế họ nói gì vậy nương?"
"Bà ấy nói nhà có đứa cháu bên ngoại, họ Lục, tên là Lục Tùy, năm nay 17 tuổi, là thợ săn. Thằng bé đó đẹp lắm, nghe bảo 18 thôn quanh vùng không ai sánh bằng. Da trắng, dáng cao, còn cao hơn cả khung cửa lớn, vào nhà ai mà cửa thấp còn phải cúi đầu ấy chứ..." Trần Hà Hương vừa kể vừa cười. "Quan trọng nhất là chăm chỉ, hiền lành, không phải loại lêu lổng ba hoa."
Hạ Thanh Đào vừa nghe vừa bất giác nhớ đến người nam nhân ở bờ suối hôm đó, trong lòng đột nhiên loạn nhịp.
"Có điều." Trần Hà Hương tiếp lời: "Hồi trước phụ thân của thằng bé bệnh rồi mất, còn có đứa em trai mới 14 tuổi, cả nhà sống dựa vào một mình nó. Hơn nữa, thằng bé không phải con ruột, là nhặt được ở khe núi phía sau làng. Vài năm sau, họ mới sinh thêm mộ đứa con trai. Nhà bên đó chỉ còn ba gian rưỡi, đất thì bán mất nên bây giờ chỉ còn tám mẫu. Nhưng nghe nói mới săn được một con hươu đực, nhà có chút tiền dành dụm. Nếu hai đứa thuận ý nhau, nhà họ đồng ý đưa 20 lượng làm sính lễ."
"Phụt!" Hạ Thanh Đào giật mình, nhưng lại cảm thấy buồn cười, quay sang trêu: "Nương xem, chưa gì đã tình sâu nghĩa nặng với người ta rồi."
"Cái thằng nhỏ này!" Trần Hà Hương đập nhẹ vào tay Hạ Thanh Đào, nửa giận nửa cười: "Con tưởng người ta nói chuyện vui vẻ là dễ nghe à? Thiên hạ lại tưởng nhà mình đem ca nhi ra rao bán mất thôi!"
Nói rồi, bà nghiêm giọng: "Nhà họ tuy nghèo một chút, nhưng thằng bé đó là người tốt. Với lại, chịu bỏ 20 lượng để hỏi cưới cho một đứa con không phải ruột thịt, thì nương của thằng bé đó chắc chắn cũng là người có phúc, biết suy nghĩ. Trong nhà lại không có mấy chị em dâu, con về đó cũng đỡ bị bắt nạt."
Hạ Thanh Đào không trả lời, nhưng trong lòng cứ lặng lẽ rung lên. Linh cảm bảo với cậu, người nam nhân đó có thể chính là người mình từng gặp bên suối.
Nếu thật sự là người đó... chẳng lẽ người đó cũng để ý đến mình? Bằng không thì sao lại sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền như vậy?
Trần Hà Hương thấy Hạ Thanh Đào không phản đối thì nói tiếp: "Con cũng biết thím Thủy Cần là người ngay thẳng, không như mấy bà mối khua môi múa mép. Ta nghĩ, thôi thì cứ gặp thử một lần. Nếu con vừa ý thì nhận 20 lượng của họ, rồi mình trả lại 5 lượng ngay trước mặt họ. Dù sao thì bây giờ họ đưa nhiều, sau này gặp khó khăn thì người chịu thiệt cũng là con. Nhà mình đâu phải dạng người đem con mình đi bán."
Nghe mẫu thân nói vậy, trong lòng Hạ Thanh Đào mềm nhũn như bùn dưới đáy sông, cậu gật đầu: "Vâng, nương."
Hai bên qua lại mấy lần, cuối cùng cũng thống nhất hẹn đến ngày mùng 8 tháng 10 để gặp mặt.
Vì ai cũng bận bịu việc đồng áng nên hai bên thỏa thuận sẽ gặp nhau vào buổi tối. Sau bữa cơm chiều, tại nhà cữu cữu của Lục Tùy, Hạ Đắc Tam.
Nhà Hạ Thanh Đào hôm ấy ăn cơm từ sớm. Vừa ăn xong ngồi nghỉ được một lát thì con dâu cả nhà Hạ Đắc Tam, Thúy Anh đã tới gọi, nói Lục Tùy và mẫu thân của hắn đã đến.
Hạ Thanh Khê nghe nói Lục Tùy là thợ săn thì cứ nằng nặc đòi đi cùng để được xem mặt. Thậm chí còn rủ cả phụ thân đi theo, ông trợn mắt lườm một cái: "Làm gì có chuyện nhạc phụ đi xem mặt con rể. Các người tự đi là được rồi."
Mẫu thân của y cười, nói: "Thôi, chúng ta đi thôi."
Vậy là ba mẹ con cùng nhau lên đường.
Nhà Hạ Đắc Tam ở phía bên kia thôn, gần bờ sông. Lúc này trời đã gần xế chiều, ánh nắng đỏ hồng phủ kín cả một vùng trời phía Tây. Ba người vừa đi vừa trò chuyện, ai nấy đều có tâm trạng phơi phới.
Dọc đường có người hỏi đi đâu, Trần Hà Hương đáp tự nhiên như thường lệ: "Nương nó có ít đồ, bảo chúng ta mang qua cho bà thông gia ở đầu kia thôn."
Thật ra là lấy cớ, bởi vì nãi nãi của Hạ Thanh Đào có một người kết nghĩa tỷ muội, bình thường không qua lại mấy, chỉ có dịp cưới xin hay đám tang mới tới nhà nhau. Nên viện cớ gửi đồ cũng chẳng ai nghi ngờ gì. Hơn nữa, Hạ Thanh Khê lại cầm theo một bọc giấy dầu, trông cũng không có gì lạ.
Đi bộ khoảng 10 phút, ba người đã tới nơi. Sân nhà của Hạ Đắc Tam cũng giống những nhà khác, chỉ là cổng lớn nhìn khang trang hơn một chút.
"Tới rồi à?" Vương Thủy Cần đứng sẵn ở cửa tiếp đón, thấy ba người đến thì tươi cười, nói: "Đang nhắc tới mọi người đấy!"
"Nhắc cái gì đó?" Trần Hà Hương đùa lại: "Hay là đang nói xấu chúng ta?"
Vương Thủy Cần cười hào sảng: "Đang nói mấy nhà gần thường là đến muộn nhất!"
Cả đám người cười ồ lên, hai huynh đệ Hạ Thanh Đào đồng loạt chào một tiếng "thím".
Bước vào sân, sân nhà được quét tước sạch sẽ, đến mức không còn mùi gà vịt thường thấy ở nhà nông thôn. Trần Hà Hương khen: "Nhà tỷ sạch quá, không có tí mùi nào cả."
"Gì chứ, ở nhà chúng ta mà nghe mùi gà vịt là đã thả xuống ruộng ủ phân hết rồi!" Vương Thủy Cần cười đùa.
Bà dẫn ba người vào nhà chính. Trong nhà, đèn dầu đã được thắp sáng trưng, có không ít người đã ngồi chờ sẵn. Hạ Thanh Đào ngại ngùng, cứ cúi đầu mãi không dám ngẩng lên nhìn ai.
"Thanh Đào ca!"
Một giọng trong trẻo vang lên, Hạ Thanh Đào ngẩng đầu, thì nhìn thấy một ca nhi có khuôn mặt sáng sủa và lanh lợi. Y nhận ra ngay, đó là Hạ Hòa, con trai út của Hạ Đắc Tam.
"Tiểu Hòa!" Y nở nụ cười, vì có người cùng lứa tuổi nên y cảm thấy bớt ngại ngùng hơn.
"Trước giờ ta muốn qua nhà Thanh Đào ca chơi mà chưa có dịp, nghe nói ca thêu đẹp lắm." Hạ Hòa nắm lấy tay y, kéo thân mật: "Nương nói lát nữa dẫn ca qua xem mặt biểu ca của ta. Thanh Đào ca qua phòng ta trước đi!"
"Được." Hạ Thanh Đào khẽ đáp, trong lòng thầm nghĩ thím Thủy Cần sắp xếp quả thật rất khéo.
Khi mọi người bước vào phòng, Vương Thủy Cần liền tươi cười nói lớn: "Vào đây nào, Hà Hương mau ngồi bên này. Thanh Khê, con ngồi với A Mạch đi."
Hạ Mạch là con trai thứ hai của nhà họ, tuổi tác cũng xấp xỉ Hạ Thanh Khê. Hai người từ nhỏ đã quen biết nhau nên khi ngồi cạnh nhau rất tự nhiên.
Hạ Thanh Đào cũng nghe theo lời ngồi xuống cạnh hàng ghế dài, ca ca của y mở gói giấy dầu mang theo, bày ra trên bàn Bát Tiên trước mặt mọi người: "Bánh hạt dẻ nhà ta là tự tay Tiểu Đào làm đấy, mọi người nếm thử đi."
Bánh mới làm xong vẫn còn nóng, vừa mở ra là hương thơm ngào ngạt lan khắp phòng.
"Ôi chà, Thanh Đào giỏi vậy cơ à. Đến món này cũng biết làm?" Vương Thủy Cần tán thưởng, đưa tay lấy một cái: "Thế này thì phải ăn thử. Nào nào, Vân Nương, A Tùy, mọi người cũng ăn đi!"
Nhân lúc mọi người đang chia điểm tâm, Hạ Thanh Đào mới dám lén ngẩng lên nhìn người nam nhân đang ngồi ở phía đối diện.
Quả đúng là người mà hôm đó y gặp ở khe suối!
Hôm nay, hắn mặc bộ quần áo gọn gàng sạch sẽ. Áo đen càng làm nổi bật vóc dáng rắn rỏi, gương mặt tuấn tú không chút biểu cảm. Đôi mắt đen... bỗng nhiên quay lại nhìn y, ánh nhìn ấy dưới ngọn đèn dầu hút cả hồn vía y đi.
Hạ Thanh Đào lập tức cụp mắt xuống, hai má nóng bừng lên.
"Mọi người ăn đi, bánh còn nóng lắm!" Mẫu thân của Hạ Thanh Đào vẫn đang niềm nở tiếp khách: "Thằng bé nhà ta cứ hay nghĩ ngợi mấy chuyện vụn vặt như này, sợ mọi người chê cười rồi."