Lúc này Thạch Nham ngồi ở trên Thanh huyết ma bức cấp sáu của Tiêu Hàn Y.
Con Thanh huyết ma bức này có hai tròng mắt đỏ thẫm móng sắc như móc sắt, cánh mở ra như đao sắc bén, giống Tiêu Hàn Y con Thanh huyết ma bức này cũng có mùi máu tươi nồng đậm, không biết đã cắn nuốt bao nhiêu thân thể Võ Giả.
Tiêu Hàn Y có chuyện một mình giải thích Thạch Nham, Thạch Nham cũng không muốn dây dưa với Mục Ngữ Điệp, lập tức cự tuyệt Mục Ngữ Điệp tự đề cử mình, leo thẳng lên Thanh huyết ma bức không thèm liếc mắt nhìn nữ nhân chỉ quan tâm thế lực này.
Thanh huyết ma bức chậm rãi hạ xuống ở phía chỗ Hạ Tâm Nghiên.
Tiêu Hàn Y tiến lên một bước thản nhiên nói: "Hạ nha đầu, chuyện bên này đã xong, nếu ngươi trở về Vô Tận Hải, ta có thể mang ngươi đi một đoạn." Hạ Tâm Nghiên cười lạnh nhạt, "Vậy đa tạ Tiêu thúc."
Tiêu Hàn Y gật gật đầu, cùng một mình Thạch Nham đi qua một bên, hai mắt như điện nhìn chằm vào Thạch Nham thật kỹ trong chốc lát nói: "Nham thiếu gia ta có thể kiểm tra thân thể của ngươi một chút được không?"
Thạch Nham không hiểu ra sao, đã sớm cấp bách, nghe vậy lập tức nói: "Đương nhiên có thể."