Hàn Mạc thật cẩn thận đặt phu nhân Hoa Khánh lên giường, nhìn thân thể đầy đặn tuyệt vời kia nằm trong màn, lại nhìn khuôn mặt hồng nhuận xinh đẹp thành thục, trong mũi ngửi được hương thơm lạ lùng nồng đậm, trong lòng rung động, nhưng lại sinh ra một loại suy nghĩ kỳ quái trong đầu.
Hắn vội vàng thu hồi suy nghĩ này trong đầu, đang muốn từ biệt rời đi, lại nghe phu nhân Hoa Khánh thấp giọng nói:
- Ngũ công tử… lấy giúp ta chén nước… !
Hàn Mạc khẽ nhíu mày, nhìn xung quanh, thấy trên bàn nhỏ bên cạnh đặt bộ ấm trà, tiến tới lấy một ly nước, đi tới bên giường, cho phu nhân Hoa Khánh uống hết.
Hắn trả cái chén lại, trở lại bên giường, chắp tay nói:
- Vương phi, Hàn Mạc… cáo từ trước… !
Phu nhân Hoa Khánh nhắm mắt lại, hơi thở dồn dập, cặp chân tròn dường như rất khó chịu mà cọ vào áo ngủ bằng gấm, quần áo hở ra, bên trong lộ ra q**n l*t màu trắng, may mắn mặc q**n l*t này, nếu không da thịt giữa hai đùi nhỏ sẽ phải lộ ra ngoài.
Da thịt trên mặt nàng vô cùng đỏ, giống như bị lửa thiêu, hàm răng cắn chặt, thoạt nhìn khuôn mặt xinh đẹp chứa xuân ý, rồi lại mang theo một chút khó chịu, hai tay đặt lên ngực mình nhẹ nhàng v**t v*, dường như đã không cảm giác được Hàn Mạc ở bên người.
Miệng Hàn Mạc khô lại, biết không nên ở nơi này lâu, vội vàng nói:
- Vương phi, giờ ta gọi người tới… !
Nói xong hắn liền rời khỏi.
Giọng phu nhân Hoa Khánh như có như không:
- Nước… cho ta nước… ta còn muốn nước… !
Giờ phút này, không ngờ trên trán nàng đổ mồ hôi, mồ hôi rơi xuống từ da thịt bóng loáng.
Hàn Mạc vội vàng lại đi lấy chén nước, quay lại, lần này nhìn đến, lại chấn động, lại dục hỏa đốt người.
Chỉ thấy một bàn tay phu nhân Hoa Khánh vẫn x** n*n ngực, vạt áo ngực bị nàng xé lộ ra hơn nửa b* ng*c trắng đầy đặn, mà tay kia của nàng đã luồn xuống tới dưới váy, v**t v* chỗ đó.
Nàng vặn vẹo vòng eo nhỏ nhắn, ưỡn mông đẹp no tròn lên trên, đường cong mị hoặc lòng người khiến người ta phun máu!
Đây quả thật là một bức mỹ nhân đồ sống.
Phu nhân Hoa Khánh cắn môi, ánh mắt hơi mở ra, nói như mê, giọng nói hấp dẫn khác thường:
- Cho ta uống nước… ta khát nước… !
Hàn Mạc cũng không biết có nên đi tới hay không, lúc này có người xông tới, quả thật là chuyện khó lường.
Phu nhân Hoa Khánh xuân ý chọc người, hắn cả kinh trong lòng, rốt cục nghĩ đến cái gì, thì thào tự nói:
- Chẳng lẽ nàng trúng… xuân dược… !