Quan Thanh

Chương 492: Quay về Phòng Sơn nhận chức


Chương trước Chương tiếp

Lúc Mạnh Cúc được đẩy vào phòng, An Nhã Chi, và Lưu Ngạn đều đứng chờ bên ngoài, thấy Trúc Tử, An Tại Đào và ông Tiếu vội vàng đi tới, Lưu Ngạn mau chóng bước qua đón.

- Tiểu Ngạn, sao lại thế này? Lúc ăn cơm khi nãy chẳng phải là hoàn toàn tốt sao, trong nháy mắt sao lại thành thế này?

Không đợi An Tại Đào lên tiếng, ông Tiếu đã sốt ruột lên tiếng.

- Vừa rồi chúng cháu đang nói chuyện, nước ối của chị Cúc đã vỡ rồi. Ông cũng đừng căng thẳng quá. Bác sĩ nói tình trạng sức khỏe của chị Cúc rất tốt. Thai vị của bé cũng rất tốt, nếu như thuận lợi thì sẽ sinh nhanh thôi.

Lưu Ngạn mỉm cười, liếc nhìn An Tại Đào.

Bên tai mơ hồ truyền đến tiếng rên rỉ đau đớn của Mạnh Cúc, An Tại Đào không nói gì thêm. Hắn ngẩng đầu lên nhìn mặt trời đỏ đang lên cao, trong lòng lo như lửa đốt.

Thời gian trôi qua, hắn đi tới đi lui trong bệnh viện, mấy lần không nén nổi, định vào phòng sinh cùng Mạnh Cúc, nhưng đều bị An Nhã Chi ngăn lại. Mấy người An Nhã Chi cũng rất sốt ruột. Nhất là ông Tiếu, ông đứng trong bệnh viện, không ngừng ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

Mạnh Cúc sinh một bé trai. Nhờ vào kỹ thuật tiên tiến mà mấy người An Tại Đào đã sớm biết trước kết quả này.

"Oa! Oa…"

Hai giờ chiều, một tiếng khóc trẻ con khỏe mạnh khóc lanh lảnh, phá vỡ sự yên lặng trong trang viên họ Tiếu. Trong nhất thời, trong trang viên lập tức ồn ào hẳn lên.

- Đại tiểu thư sinh rồi!

- Sinh được một thiếu gia!

Rất nhiều công nhân và người hầu chạy qua chạy lại thông báo, truyền niềm vui cho nhau.

Mạnh Cúc hàng ngày quản lý sự vụ trong trang viên, đối với người làm trong trang viên không chỉ hiền hậu, mà còn nâng lương cho bọn họ nữa. Thế nên uy vọng của Mạnh Cúc trong trang viên rất cao.

Ông Tiếu thoải mái cười to, đứng trong ngôi biệt thự mà Mạnh Cúc sinh, nhìn quản gia trang viên nói lớn:

- Mừng quá, mừng quá. Người đâu, bao lì xì, bao lì xì. Mỡi người một bao, không sót ai cả!

An Tại Đào như trút được gánh nặng. Hắn ngẩng đầu nhìn vầng dương đang lui về tây, thở phào một cái. Hôm nay là ngày mà hắn vĩnh viễn ghi nhớ. Là thời khắc hắn có đứa con đầu tiên.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...