Cuộc đời của hắn, ở ngay dưới chân hắn; số phận của hắn, do hắn làm chủ.
Thời gian một buổi chiều cứ như vậy nhanh chóng trôi qua. Trong thời gian đó, Cổ Trường Lăng ghé qua phòng làm việc của An Tại Đào, nhưng không biết vì sao, y không đề cập vấn đề chọn chủ tịch huyện, ngược lại bàn bạc với An Tại Đào về công tác nâng cấp huyện lên thành phố.
Sự bình tĩnh, vững vàng của Cổ Trường Lăng khiến An Tại Đào cảm thấy rất thoải mái, cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình rốt cuộc không nhìn lầm người. Nếu Cổ Trường Lăng vì chuyện đó mà hoảng hốt thì trí tuệ chính trị của y quá thấp, không đủ năng lực tiếp tục kề vai sát cánh với An Tại Đào. Mà nếu như vậy, y cũng sẽ bị An Tại Đào với tính cách "làm việc không bao giờ chùng bước" vứt bỏ lại phía sau.
Cổ Trường Lăng đương nhiên không ngây thơ như vậy. Y cùng làm việc với An Tại Đào đã lâu, đối với tính cách của hắn hiểu quá rõ, ngay từ đầu, quả thật là y có phần kinh ngạc và hoang mang, nhưng sau khi suy ngẫm kỹ càng, liền mơ hồ đoán được dụng ý của An Tại Đào, cho nên trong lòng cũng bình tĩnh lại.
An Tại Đào không có lý do gì mà vứt bỏ y, đối với hắn, không ai thích hợp hơn y đứng chung với hắn trong một bộ máy chân thành hợp tác. Cho nên Cổ Trường Lăng không biểu hiện bất cứ điều gì khác thường, đó là điểm thông minh của Cổ Trường Lăng.