- Trưa nay ăn cơm với nhau, lại tâm sự tiếp. Nguồn truyện: Truyện FULL
Đến trưa, Hạ Tưởng liền cùng Tống Triêu Độ ra khách sạn bên ngoài ăn cơm. Hắn đã tới Tống gia vài lần, phát hiện Tống Triêu Độ rất ít khi ra ngoài ăn cơm, bình thường đều ở nhà đọc sách, hôm nay hẳn là tâm tình ông ta rất tốt. Ngay cả Tống Nhất Phàm cũng nói:
- Thật tốt quá, vẫn là Hạ ca ca đến đây thì tốt. Hạ ca ca vừa tới, ba liền cho em ra ngoài ăn cơm. Ba, ba cũng không tính xem đã bao lâu rồi không đưa con đi khách sạn ăn cơm?
Tống Triêu Độ cười hiền hậu, không nói gì.
Ăn cơm, Hạ Tưởng cũng không có mấy ấn tượng. Hắn chỉ nhớ Tống Triêu Độ uống không ít rượu, còn hơi ngà ngà say. Hắn đành phải đưa ông ta về nhà. Vừa về đến nhà, Tống Triêu Độ liền ngủ luôn, trong phòng khách chỉ còn lại hắn và Tống Nhất Phàm.
Có đôi khi con gái biến hóa cực kỳ nhanh chóng. Trước kia Hạ Tưởng bị Tống Nhất Phàm kéo tay thì còn không cảm thấy gì, hôm nay khi bị cô kéo tay bỗng nhiên cảm thấy bàn tay nhỏ bé của cô ấm áp mà mềm mại, nắm lấy cảm giác rất thoải mái, trong lòng hắn không khỏi có cảm giác khác thường. Hắn muốn buông tay ra nhưng lại bị Tống Nhất Phàm kéo quá chặt.
Cô hỏi hắn:
- Tay em đẹp hơn hay tay bạn gái anh đẹp hơn?
- Tay em đẹp.
Hạ Tưởng biết con gái không thể nói đạo lý được, chỉ có thể dỗ dành để cô vui.
- Em cao hơn hay bạn gái anh cao hơn?
- Em cao hơn một chút.
- Vậy anh có thích em không?
- Thích, em giống như em gái của anh, vừa lúc anh chỉ có một em trai mà không có em gái.
Cứ như thể thi vấn đáp vậy. Hạ Tưởng cũng không biết đã trả lời bao nhiêu điều, thấy sắc trời không còn sớm, liền nói:
- Anh còn phải quay về huyện An, không thể ở đây với em được nữa. Nếu sau này có thời gian thì anh lại đến thăm em, được không Nhất Phàm?
- Được!
Không ngờ Tống Nhất Phàm rất nghe lời. Cô đưa Hạ Tưởng tới cửa, thấy Hạ Tưởng sắp xuống lầu, cô đột nhiên cười hì hì nói:
- Em biết những lời anh vừa nói đều là nói dối.
Dọc theo đường đi, Hạ Tưởng luôn suy nghĩ: Tống Nhất Phàm biết rõ là hắn nói dối nhưng vẫn hỏi mãi không ngừng, hơn nữa còn như rất thích thú. Còn nhỏ tuổi đã có tâm tư như vậy, may là đi được rồi. Xem ra về sau phải tránh xa cô một chút. Với trình độ hiện tại của cô, sau này lớn lên chỉ sợ ngay cả Tào Thù Lê và Liên Nhược Hạm cũng không phải đối thủ.
Thứ Hai không có việc gì, buổi tối Hạ Tưởng ăn cơm với Lý Đinh Sơn, nói lại việc Phó chủ tịch tỉnh Mã và Tống Triêu Độ cho ông ta nghe. Lý Đinh Sơn nghe xong hơi gật đầu, cũng không hỏi nhiều, chỉ nói:
- Hiện tại cậu cũng đã có đủ sức phán đoán, cứ dựa theo suy nghĩ của mình mà đi làm việc. Ở việc lớn có người ứng phó là tốt rồi, nhưng cơ bản mỗi ngày phải tích lũy dần từng chút kinh nghiệm, chậm rãi mở rộng mạng lưới quan hệ. Nói cách khác, năng lực bản thân cũng cần phải được nâng cao.
Hạ Tưởng ngồi im lắng nghe đầy vẻ khiêm tốn ghi nhận, gật gật đầu. Phương Cách ở một bên cúi đầu không nói gì, có vẻ không vui, cũng không biết là không thoải mái với ai.
Hạ Tưởng cũng không hỏi y, có lẽ chính là vì Mai Hiểu Lâm. Suy nghĩ của thanh niên có chút luẩn quẩn cũng là dễ hiểu. Có lẽ y nghĩ tương tư đơn phương chính là thất tình.
Tháng tám, huyện An tạm thời tiến vào thời kỳ yên ả.