- Chủ tịch huyện Khâu nói đúng. Ban bệ chính quyền là một tập thể, ai nấy đều được phân công công tác, mọi người đều phải chú ý tốt lĩnh vực của mình. Nếu đều đã có phạm vi chức trách của mình thì lĩnh vực của ai xảy ra vấn đề thì người đó sẽ chịu trách nhiệm. Nếu một người xảy ra vấn đề mà trách nhiệm lại đòi mọi người đều phải gánh vác thì rõ ràng là không cần phân công ra làm gì, phải không? Tôi cảm thấy chuyện này Phó chủ tịch huyện Đức Hoa là người chịu trách nhiệm lãnh đạo chủ yếu, phải kiểm tra sâu sắc.
Phó chủ tịch huyện Dương có tên đầy đủ là Dương Đức Hoa.
Hai vị Phó chủ tịch huyện khác, một người là Đặng Tuấn Kiệt, một người là Ngũ Minh Lượng, hai người liếc nhau, đều cúi đầu và không nói câu nào.
Khâu Tự Phong liếc mắt nhìn Thịnh Đại một cái:
- Lão Thịnh còn có ý kiến gì nữa không?
Thịnh Đại cười tủm tỉm khoát tay áo:
- Tôi phục tùng quyết định của tổ chức.
Thỏa hiệp nhanh như vậy sao? Hạ Tưởng có chút mở rộng tầm mắt. Xem ra một phen thể hiện vừa rồi của Thịnh Đại hay là tỏ ý thuận theo đa số bất quá đều là giả vờ làm người tốt mà thôi.
Khâu Tự Phong liền hỏi tiếp:
- Phó chủ tịch huyện Đức Hoa, anh còn cái gì muốn giải thích nữa không?
Dương Đức Hoa đột nhiên đứng lên, không kiềm chế được sự giận dữ, nói:
- Khâu Tự Phong, rõ ràng là anh đưa ra sách lược, tôi chẳng qua chỉ là chấp hành làm theo mà thôi. Bây giờ đầu tư mất hút thì anh lại đổ hết toàn bộ trách nhiệm lên người tôi. Anh quá đáng quá rồi đấy! Làm ra thành tích thì là công của anh, còn một khi thất bại thì trách nhiệm lại do chúng tôi gánh vác. Anh còn có chút lòng khoan dung nào nữa hay không? Anh còn có lòng dạ của một chủ tịch huyện nữa hay không?
Hạ Tưởng thầm lắc đầu. Phó chủ tịch huyện Dương nói sai rồi. Chẳng phải đã nói quan lên chức càng lớn thì ý chí lại càng rộng. Giống như một hoàng đế ở cổ đại, đã là người cao nhất rồi còn sợ người khác nói xấu mình hàng ngày. Một người trèo lên cao rồi lại càng hấp dẫn sự chú ý của những người khác. Nhiều người chú ý, tự nhiên sẽ có nhiều tiếng nói khác nhau, nói dễ nghe hay khó nghe đều có cả. Thế giới này không phải là đồng nhất, lòng người cũng lung tung, có đủ loại giọng điệu cũng là chuyện bình thường.
Có điều thường là một người càng lên cao thì lại càng tự phụ tự đại, lại càng không chấp nhận nổi cấp dưới nói xấu mình, cho dù là nói xấu sau lưng. Đến cả nói xấu sau lưng còn không nghe được, huống hồ gì là giáp mặt chỉ trích!
Khâu Tự Phong trên mặt lạnh lùng như băng:
- Phó chủ tịch huyện Đức Hoa, anh còn hỏi tôi không có lòng khoan dung. Anh thì sao? Bản thân cá nhân anh năng lực có hạn, là nguyên nhân chủ yếu trực tiếp khiến cho việc kêu gọi đầu tư thất bại. Anh không có gì phải nghĩ lại à? Đã thế, lại còn trốn tránh, đổ trách nhiệm lên ban bệ chính quyền nữa. Thân là một Phó chủ tịch huyện lâu năm, tôi kính trọng tuổi của anh, nhưng thân là một Phó chủ tịch huyện được ủy ban nhân dân huyện An phân công quản lý du lịch, lại thất trách trong phạm vi chức trách của mình thì phải truy cứu trách nhiệm của anh.
Dương Đức Hoa khoát tay, cắt ngang lời nói của Khâu Tự Phong:
- Chủ tịch huyện Khâu, anh không cần nói nữa. Tôi già rồi nhiều bệnh, gần đây cảm thấy đã cố hết sức rồi. Bác sĩ đã đề nghị tôi nên dưỡng bệnh nửa năm, vừa lúc có chuyện này, tôi xin phép Chủ tịch huyện Khâu, hi vọng Chủ tịch huyện Khâu có thể phê chuẩn.
Cường Giang Hải bất mãn nói: