Phượng Tù Hoàng

Chương 212: Hương trong tuyết


Chương trước Chương tiếp

Không đợi xe ngựa dừng hẳn, Hoàn Viễn nhảy xuống, bước nhanh về phía Sở Ngọc. Khi còn cách nàng khoảng ba thước, hắn đột nhiên dừng lại.

Dù lo cho nàng đến rối bời tâm trí, hắn vẫn duy trì khoảng cách lễ phép như cũ.

Hoàn Viễn nhìn cẩn thận từ trên xuống dưới, xác định Sở Ngọc không bị thương chỗ nào mới rốt cuộc thầm thở phào. Nghĩ hành động vừa rồi của mình thật thất lễ, hắn vội nâng tay vái chào: “Công chúa!”

Sở Ngọc nhìn hắn mỉm cười: “Đã ra khỏi Kiến Khang, sau này đừng gọi ta là công chúa! Chúng ta cần phải thay đổi thân phận. Để tránh lỡ miệng, ngươi hãy làm quen trước đi, gọi ta là Sở Ngọc. Bây giờ thử gọi xem nào!”

Sở Ngọc, hai chữ này đối với nàng chỉ là cách xưng hô tên gọi bình thường, nhưng đối với Sơn Âm công chúa lại là khuê danh nữ tử (tên gọi thân mật thời con gái). Hoàn Viễn há mồm, hơn nửa ngày mới phun ra được hai chữ nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Sở…Ngọc…”

Gọi xong cảm thấy quá gần gũi thân mật, mặt Hoàn Viễn không khỏi nóng bừng.

Thấy hai má Hoàn Viễn ứng đỏ một cách kỳ lạ, Sở Ngọc hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng không để ý. Nàng chỉ mỉm cười gật đầu: “Về sau cứ gọi ta như thế!”
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...