Phượng Tù Hoàng

Chương 211: Tỉnh dậy sau giấc chiêm bao


Chương trước Chương tiếp

Hoa Thác ngừng lại.

A Man, Lưu Tang và các quân sĩ khác cũng ngừng lại.

Ánh mắt bọn họ đều nhìn về một hướng, xem tay nào vừa ra đòn.

Đó là bàn tay thon dài đẹp đẽ, tuy hơi gầy nhưng rất tao nhã, giống như bạch ngọc không tì vết được kết tinh giữa nhân gian.

Kết tinh của đất trời, chính là như thế.

Thời gian như ngừng trôi, chỉ có ánh trăng và những bông tuyết trắng xóa bao phủ khắp cây cỏ nơi này.

Trong phút chốc, hô hấp bỗng như chậm lại, mọi liều lĩnh nóng nảy kìm chế bớt, và sát ý tan biến như gió xuân.

Bàn tay kia đặt lên thành xe ngựa.

Người trong xe khẽ thở dài, phiêu nhiên mà cũng cực kỳ ung dung: “Đúng là một giấc mộng dài! Vừa từ chiêm bao tỉnh lại, đã là mùa đông!”

Giọng nói nhẹ như tuyết rơi, hòa tan vào ánh trăng giữa bóng đêm vô cùng vô tận.

Tông Việt nhướn mày, hình như nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt trở nên khó coi.

Trong xe vọng ra tiếng cười nhàn nhạt: “Mấy năm không gặp, phong thái Tông tướng quân vẫn như xưa!”

Nghe thấy câu này, vẻ mặt Tông Việt trở nên cau có hung bạo, bởi vì hắn đã nhận ra, người trong xe là ai.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...