- Nói như vậy, muội phu đúng là nổi danh như thế đúng không?
- Cụ thể là...là như này....chỉ là huynh ấy sáng tác được vài bài thơ từ thôi, người bên ngoài nói huynh ấy là đệ nhất tài tử Giang Ninh, huynh ấy cũng không cho là vậy....A, tính tình huynh ấy rất quái...
- Từ xưa đến nay, là người phi thường mới có thể hành sự phi thường. Nhưng mà, chẳng lẽ muội phu không hề hứng thú với khoa cử hay sao?
- Huynh ấy không nói, mà việc này ta cũng không dám hỏi nhiều...
- Tại sao muội muội lại quen biết muội phu vậy?
- Sau khi thành thân rồi với quen nhau.
- Như thế nào...
Ngọn đèn không quá sáng, câu nói ngắt quãng, thời gian đã không còn sớm, thanh âm của Tô Đàn Nhi và Lâu Thư Uyển bàn luận việc liên quan đến Ninh Nghị cũng nhỏ dần đi.
Tối nay tại bữa tiệc trên thuyền hoa, muốn bảo không ai hoàn toàn không có ấn tượng với Ninh Lập Hằng thật ra là không hẳn. Dầu rằng thời đại này tin tức không quá phát triển, nhưng toàn bộ phạm vi văn nhân quốc gia cũng lớn như thế, mấy bài thi từ đã từng được các nữ tử thanh lâu truyền miệng hơn một lần, ba chữ Ninh Lập Hằng này, ít nhiều cũng rơi vào trong tai người khác hơn hai lần, người đọc sách thời nay chú trọng nghe rộng nhớ nhiều, nên lúc Ninh Nghị tự giới thiệu, khó tránh được có người sẽ cảm thấy có chút quen tai.
Chỉ là ấn tượng ban đầu quá mạnh mẽ, lại có một đôi Lâm Đình Tri, Lâu Thư Uyển giữ vai trò chủ đạo, nếu bên kia cũng là một đôi vợ chồng ở rể, đương nhiên dễ làm cho người khác nảy sinh các loại liên tưởng. Mặt khác, Lâm Đình Tri cũng muốn khoe khoang nên giới thiệu tỉ mỉ về gia cảnh của Lâu Thư Uyển, ám chỉ một thiếu phụ đã kết hôn có địa vị có khí chất, những người tụ hội thi văn đây đã bị thuyết phục, càng có thiện cảm với nàng hơn. Mà bằng hữu của Lâu cô nương cũng là những người có thân phận, ai cũng muốn biểu hiện mình, đương nhiên là tỏ vẻ xum xoe với nàng. Cũng bởi thế, những người khác theo bản năng liền loại bỏ sự chú ý của mình với Tô Đàn Nhi và vị hôn phu của nàng. .