Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 983: Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 29
Sau n?y c? sẽ đối tốt với anh gấp bội, chung thủy với anh gấp bội, d?ng cả đời của c?, b? đắp cho anh, n?i xin lỗi với anh. -
Liều chết triền mi?n li?n tục ba trận, gần như v?t sạch to?n bộ sức lực thể x?c v? tinh thần của Tống Thanh Xu?n, l?c kết th?c, c? xụi lơ ở tr?n giường, cũng kh?ng muốn nh?c nh?ch một ch?t n?o.
T? Chi Niệm r?t khăn ướt, sửa sang sạch sẽ c? v? m?nh, sau đ? ?m c?, vuốt ve ph?a sau lưng c?, ph?t hiện được c? c?n chưa ngủ say, liền d?n l?n mi t?m của c?, nhẹ nh?ng n?i: “Đ?nh Đ?nh, sau khi ngủ dậy, ch?ng ta đi cục d?n ch?nh một chuyến nh?.”
“Hở?”
“Anh đ? ch?o hỏi tốt với người ở đ?, kh?ng cần giải quyết thủ tục giấy ly h?n, nhưng c? thể l?m lại tr?nh tự giấy chứng nhận kết h?n lần nữa.”
H?a ra, anh đều đ? l?m trước mong đợi trong đ?y l?ng c? rồi... Tuy rằng anh c? thuật đọc t?m, nhưng c? cũng kh?ng c? nghĩ tới những mong đợi kia khi anh chạm v?o c?, cho n?n anh sẽ kh?ng biết được.
Tống Thanh Xu?n c? thật may mắn, lại c? thể gặp gỡ một người bạn hiểu l?ng m?nh như vậy, ở chung cả đời.
Tống Thanh Xu?n mệt mỏi đến t? liệt, vẫn bị cảm động đến rối tinh rối m?, c? tiếp tục nhẹ nh?ng “ừ” một tiếng, ?m điệu nhiễm một ch?t ? kh?c.
“C?n c?, thực xin lỗi, l?c trước kh?ng n?n một m?nh đi l?nh chứng nhận, anh chỉ l? qu? sợ mất đi em.”
“Kh?ng sao đ?u...” Nước mắt của Tống Thanh Xu?n vẫn lan tr?n ra, c? d?n chặt l?n th?n thể T? Chi Niệm, kh?e m?i uốn cong cong, sau đ? liền hỏi ra vấn đề m?nh lu?n hiếu kỳ: “T? Chi Niệm, anh tiếc nuối sao?”
“Tiếc nuối c?i g??”
“Tiếc nuối anh biết được b? mật anh l? con trai ruột của ba em từ chỗ mẹ anh, tiếc nuối em cũng kh?ng phải l? con g?i ruột của ba, khiến cho ch?ng ta r? r?ng bỏ lỡ nhiều năm như vậy.”
Tiếc nuối sao?
Trong đ?m khuya y?n tĩnh, T? Chi Niệm nhẹ nh?ng hỏi m?nh, anh suy đi nghĩ lại một hồi l?u, mới mở miệng, trong giọng n?i nh?n nhạt, pha lẫn một ch?t tiếc nuối: “Kh?ng tiếc nuối.”
C? lẽ l?c người chung quanh nh?n thấy những hiểu lầm sai s?t ngẫu nhi?n giữa em v? anh, l? sẽ c? một trận tiếc nuối.
Nhưng đối với anh m? n?i, kh?ng tiếc nuối.
Em c? biết v? sao kh?ng?
Đ? chỉ l? vận mệnh mở ra cho em v? anh một trận vui đ?a, ch?nh l? trận vui đ?a kia, khiến cho ch?ng ta học được rất nhiều, cũng nhận được rất nhiều.
Em tin tưởng vận mệnh kh?ng?
Anh tin tưởng, bởi v? c? rất nhiều thứ, đều l? ph?t triển dựa theo quỹ t?ch.
Nếu nhiều năm trước, anh kh?ng c? biết b? mật kia, ch?ng ta sẽ kh?ng mỗi người đi một ngả, anh liền sẽ kh?ng r? r?ng, rốt cuộc anh y?u em bao nhi?u.
Nếu nhiều năm sau, kh?ng phải bởi v? b? mật kia, anh kh?ng thể n?o tiếp nhận được em, vậy cả đời anh cũng sẽ kh?ng biết, em y?u anh, y?u đến nghĩa v? phản cố bằng l?ng theo anh xuống địa ngục.
C? v?i vui đ?a, l?c trải qua, thật rất thống khổ, nhưng ch?nh bởi v? những thống khổ kia, mới khiến ch?ng ta học được y?u như thế n?o, sẽ c?ng biết tr?n qu? đối phương hơn.
C?ng quan trọng l?...
T? Chi Niệm trầm mặc một hồi l?u, nghi?ng đầu, đối diện mắt Tống Thanh Xu?n, ngữ kh? th?nh k?nh n?i: “... Từng ly từng t? đ? trải qua với em, mặc kệ l? đau, hay l? ngọt, đều l? trời cao tặng cho anh lễ vật qu? gi? nhất.”
“Bởi v?, c? em.”
Mắt Tống Thanh Xu?n nh?n lại T? Chi Niệm, c? chứa nước mắt hạnh ph?c, nở nụ cười ch?i lọi: “Đ?ng vậy, kh?ng tiếc nuối, bởi v?, c? anh.”
Y?u c? mu?n vạn h?nh dạng, chỉ cần em ở b?n người, mặc kệ trải qua những g?, đều c? thể nở ra đ?a hoa rực rỡ.
-
L?c tia s?ng mặt trời đầu ti?n mọc l?n từ phương đ?ng, Tần Dĩ Nam mở to mắt ra.
Dựa v?o sự gi?p đỡ của anh, Tr?nh Thanh Th?ng đ? mặc chỉnh tề, r?c v?o trong l?ng anh, ngủ rất say.