Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 982: Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 28
Vừa rồi Tr?nh Thanh Th?ng c?n khẩn trương luống cuống, giờ đ?y l?ng trở n?n hơi thấp thỏm bất an l?n.
Tại sao anh kh?ng n?i chuyện? L? kh?ng cao hứng ư?
Tr?nh Thanh Th?ng lặng lẽ n?ng m? mắt, len l?n nh?n Tần Dĩ Nam một c?i, quả nhi?n nh?n thấy mất m?c nh?n nhạt tr?n mặt người đ?n ?ng.
Anh nhận biết được c? đang nh?n anh, miễn cưỡng k?o ra một nụ cười với anh: “Kh?ng biết? L? kh?ng th?ch đi?”
Ngữ kh? anh rất nhạt, nhưng lại mang theo bi thương nồng đậm.
T?m của Tr?nh Thanh Th?ng, giống như l? bị vật g? đ? hung hăng bắt lấy, t?m đau th?nh một đo?n, c? nghĩ cũng kh?ng nghĩ tới liền lắc đầu, buột miệng mở miệng n?i ra: “Kh?ng, kh?ng phải...”
Tr?nh Thanh Th?ng ? thức được ch?nh m?nh n?i c?i g?, mặt đột nhi?n giống như l? bị lửa thi?u, v? c?ng n?ng bỏng.
Tần Dĩ Nam ngược lại giống như l? đứa b? nhận được m?n đồ chơi, đặc biệt vui mừng ?m c?, cười ra tiếng, thậm ch? c?n cọ x?t đầu ở chỗ c?.
Tr?nh Thanh Th?ng xấu hổ, bị cử chỉ như vậy của anh, chọc cho m?m m?i cười ra tiếng, đ?y l?ng cũng trở n?n v? c?ng vui mừng theo.
Anh th?ch c? đ?ng kh?ng? Cho n?n mới sẽ kh?ng cầm l?ng nổi chạm v?o c?, cho n?n mới sẽ đối tốt với c? như vậy, cho n?n mới sẽ hỏi c? c? th?ch anh hay kh?ng, cho n?n sau khi nghe được c? n?i kh?ng biết mới khổ sở suy sụp như vậy...
M? c?, ở trong tiếp x?c nước chảy th?nh d?ng với anh, cũng y?u th?ch anh đi?
Nếu kh?ng, v?o l?c anh chạm v?o c?, c? chẳng những kh?ng c? cự tuyệt anh, ngược lại c?n l?n xuống thật s?u v?o trong đ?.
Nếu kh?ng, c? sẽ kh?ng lu?n kh?ng cầm l?ng nổi d?ng anh so s?nh với đại BOSS, sau đ? sẽ cảm thấy anh c?n tốt hơn đại BOSS.
Nếu kh?ng, c? sẽ kh?ng rất nhiều lần, mất m?c v? anh, cao hứng v? anh, c?n muốn tr?i qua một đời tốt đẹp đơn giản như vậy với anh.
“Vậy c?n anh?” Tr?nh Thanh Th?ng thu hồi nụ cười, ngẩng đầu, mắt đen s?ng nh?n chằm chằm Tần Dĩ Nam, hỏi: “Anh th?ch em sao?”
Kh?e m?i Tần Dĩ Nam n?ng l?n một nụ cười nhạt, anh c?i đầu, d?n l?n m?i c?: “Em đo?n đi?”
H? hấp của Tr?nh Thanh Th?ng dừng lại, đỏ mặt rủ tầm mắt xuống.
Đầu lưỡi của Tần Dĩ Nam nhẹ nh?ng thăm d? v?o m?i c?, ngữ kh? h?m hồ n?i: “Th?ch... Rất th?ch... Cho n?n, em bằng l?ng ở c?ng một chỗ với anh, tr?i qua cả đời kh?ng?”
Tr?nh Thanh Th?ng nhẹ nh?ng “ừ” một tiếng, sau một l?t, lại n?i: “Bằng l?ng.”
Tần Dĩ Nam cạy mở m?i c?, quấn quanh đầu lưỡi của c?, một c?i tay kh?c, lại sờ tới một b?n, Tr?nh Thanh Th?ng nghe được một tiếng vang răng rắc, tiếp đ? Tần Dĩ Nam liền bu?ng m?i c? ra, một c?i nhẫn kim cương xinh đẹp v? tinh xảo, hiện ra ở trước mặt c?: “Lấy nhẫn kim cương tr?n tay anh xuống, đổi th?nh c?i n?y đi.”
Tr?nh Thanh Th?ng sững sờ.
Tần Dĩ Nam k?o tay c?, lấy nhẫn hết hạn đeo tr?n ng?n ?p ?t của c? v?o l?c kết h?n xuống, chậm r?i đeo chiếc nhẫn vừa mới mua n?y l?n: “Chiếc nhẫn kia, kh?ng cần nữa, bởi v? n? thuần t?y chuẩn bị bởi v? h?n nh?n, m? chiếc nhẫn n?y, l? anh cho em.”
Tr?nh Thanh Th?ng ho?n to?n h?a đ?, đến l?ng mi cũng chớp một c?i.
Tần Dĩ Nam nhẹ nh?ng vỗ đầu c?, gọi lấy lại tinh thần của c?: “Th?ch kh?ng?”
“Th?ch.” Tr?nh Thanh Th?ng gật đầu, nhẹ giọng hồi đ?p, sau đ? liền đưa c?nh tay ra, ?m lấy cần cổ của anh.
Th?ch, l? th?ch ch?n t?m thật ?.
Th?ch nhẫn anh cho, c?ng th?ch con người của anh.
Th?ch đến, sợ h?i mất đi anh, cho n?n những chuyện xấu c? từng l?m, liền coi như l? b? mật của một m?nh c?, giấu diếm đi.