Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 928: 99 câu chúc phúc (8)
Huyễn khốc, ki?u ngạo... Bắt đầu từ năm anh t?m tuổi, bởi v? si?u năng lực, bị mẹ tự tay đưa v?o bệnh viện t?m thần, anh vẫn cảm thấy, trời cao giao cho anh năng lực cường đại, l? bi thảm nhất cuộc đời anh.
Anh chưa bao giờ nghĩ tới, c? một ng?y, thậm ch? c? một c? g?i, d?ng từ ngữ tốt đẹp như vậy, h?nh dung về si?u năng lực của anh.
Buổi chiều, sở dĩ c? n?i dạo phố, kh?ng phải muốn trốn tr?nh anh, cũng kh?ng phải muốn kh?ng cự anh, m? l? bởi v? c? cảm thấy chơi vui.
C? l? kh?ng hiểu r? những si?u năng lực kia của anh, rốt cuộc khủng bố đến mức n?o, hay l? đ? thật sự tiếp nhận?
Đầu ng?n tay T? Chi Niệm nắm eo Tống Thanh Xu?n, bắt đầu nhẹ nh?ng run rẩy, anh nỗ lực kiềm n?n cảm x?c kh?ng ngừng phập phồng trong lồng ngực, tận lực d?ng ?m điệu rất b?nh ổn rất l? tr?, n?i với c?: “Đ?nh Đ?nh, em phải biết, anh c? thể đọc được tất cả ? nghĩ nơi đ?y l?ng em, em ở trước mặt anh sẽ kh?ng c? bất kỳ b? mật n?o...”
“Em biết m?...” Tống Thanh Xu?n đ?p lại, c?n b?nh tĩnh hơn trong tưởng tượng của anh nhiều: “... Nhưng m?, anh cũng l? người m? em muốn sống cả đời, em c?n c? c?i g? kh?ng thể để cho anh biết chứ?”
Anh cũng l? người m? em muốn sống cả đời, em c?n c? c?i g? kh?ng thể để cho anh biết chứ?
Sợ v? ch?n gh?t, l? bởi v? c? dụng ? kh?c.
Nếu l? thật t?m, đ?u c? g? để sợ h?i?
T? Chi Niệm bỗng chốc ng?y ngẩn, lại bỗng chốc ng?y ngẩn, rồi bỗng nhi?n c?i đầu, hung hăng ngăn chặn m?i của Tống Thanh Xu?n.
Anh h?n rất b? đạo, rất hung m?nh, kh?ng kiềm chế, c?ng th?nh đoạt đất, t?y ? c?n qu?t ở trong miệng c?.
Theo nụ h?n kh?ng ki?ng nể g? của bọn họ, th?n thể anh v? c? d?n chặt với nhau hơn.
M?u sắc đ?n tr?n đỉnh đầu anh vẫn c?n đang biến ảo kh?ng ngừng.
Thỉnh thoảng c? người đi đường đi qua, sẽ liếc mắt nh?n một c?i.
Anh v? c? kh?ng coi ai ra g? tiếp tục h?n s?u th?m. -
V?o ng?y Tống Thanh Xu?n v? T? Chi Niệm dạo phố ở ACR, Tr?nh Thanh Th?ng cũng đ?ng l?c hẹn bạn ăn cơm tối ở ACR.
L?c Tr?nh Thanh Th?ng đi ra từ nh? h?ng, đ? gần mười giờ, đ?m đầu m?a xu?n c? hơi lạnh, l?c Tr?nh Thanh Th?ng đứng ở cửa nh? h?ng mặc ?o kho?c, bạn của c? bỗng nhi?n vỗ c?nh tay c? một c?i: “Tr?nh Thanh Th?ng, cậu xem, cậu mau nh?n!”
Tr?nh Thanh Th?ng vừa sửa sang lại ?o kho?c, vừa nh?n theo ng?n tay người bạn chỉ.
Dưới một t?ng c?y c? ?nh đ?n xinh đẹp, một đ?i nam nữ ?m nhau, đang h?n m?i kịch liệt.
D? khu?n mặt hai người đều kh?ng c? đối mặt với c?, nhưng chỉ liếc mắt, Tr?nh Thanh Th?ng vẫn nhận ra đ? l? Tống Thanh Xu?n v? T? Chi Niệm.
Hai người h?n đến n?ng bỏng v? qu?n m?nh, v?y xem kh?ng ?t người, v?o l?c cuối c?ng bọn họ lưu luyến kh?ng rời t?ch ra, trong đ?m người đứng xem, c? người đi đầu vỗ tay l?n, Tống Thanh Xu?n thẹn th?ng v?i mặt ở trước ngực T? Chi Niệm, T? Chi Niệm ?m c?, rời đi trong tiếng vỗ tay ở một b?n.
Thẳng đến khi b?ng d?ng hai người biến mất ở trong tầm nh?n của Tr?nh Thanh Th?ng, c? c?n sững sờ lăng đứng ngẩn người ở tr?n bậc thềm nh? h?ng.
“Tr?nh Thanh Th?ng, cậu sững sờ c?i g?, đều đ? giải t?n rồi!”
Tr?nh Thanh Th?ng bị bạn vỗ c?nh tay một c?i, đột nhi?n ho?n hồn, nở nụ cười nhạt, mặc xong một nửa ?o kho?c mới vừa sửa sang lại, c?ng bạn đi đến khu xếp h?ng chờ taxi ở ven đường.
Người bạn đi trước, một m?nh Tr?nh Thanh Th?ng tiếp tục chờ hai ph?t ở khu xếp h?ng, mới l?n xe taxi.
Đường phố đ?m khuya, đặc biệt th?ng thuận, Tr?nh Thanh Th?ng ngồi ở trong xe taxi, c?ch cửa sổ, nh?n ?nh đ?n lộng lẫy của th?nh phố Bắc Kinh, trong đầu ?c lại chậm r?i hiện ra h?nh ảnh Tống Thanh Xu?n v? T? Chi Niệm h?n m?i ở dưới t?ng c?y tr?n đường d?nh ri?ng cho người đi bộ ở ACR.