Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 927: 99 câu chúc phúc (7)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

M?u sắc ngọn đ?n tr?n đỉnh đầu kh?ng ngừng biến ảo, chiếu ra c?c loại s?ng rỡ tr?n ?o sơ mi m?u trắng của anh, nổi bật tư thế ngọc thụ l?m phong của anh, c?ng m? hoặc ?nh mắt người hơn.

Tống Thanh Xu?n, nguyện em ngo?i đầu nh?n lại, liền c? thể nh?n thấy T? Chi Niệm.

C? quả nhi?n nh?n thấy anh... Lời ch?c tốt đẹp bao nhi?u, hiện thực liền tốt đẹp bấy nhi?u.

Đ?y mắt Tống Thanh Xu?n thật vất vả mới ngừng lệ, lần nữa vỡ đ?.

Ph?t chốc đ?, phong cảnh quanh th?n xinh đẹp hơn nữa, cũng kh?ng s?nh bằng người đ?n ?ng anh tuấn đứng ở dưới ?nh đ?n l?c n?y.

Giữa anh v? c?, c?ch một khoảng c?ch rất xa, c? kh?ng thấy r? vẻ mặt tr?n mặt anh, nhưng lại c? thể cảm gi?c được tầm mắt của anh, đang y?n tĩnh nh?n chằm chằm c?.

C? đột nhi?n bước tiến về ph?a trước mấy bước, l?c c? thể nh?n r? r?ng dung nhan của anh, liền ngừng lại.

C? n?ng mặt treo đầy nước mắt, liền nhe răng cười ch?i lọi với anh.

Anh nh?n c? chăm ch?, kh?ng động.

Kh?ng ngừng c? người đi đường, đi qua trước mặt anh v? c?, bọn họ cứ c?ch đ?m người, y?n tĩnh nh?n nhau như vậy.

Nước mắt c? rơi c?ng hung, nụ cười lại c?ng x?n lạn.

Cuối c?ng anh bị nụ cười của c? cảm nhiễm, mặt m?y trở n?n hơi ?n nhuận.

C? đứng ở nguy?n tại chỗ một l?c l?u, bỗng nhi?n lần nữa n?ng ch?n l?n, chạy về ph?a anh.

Anh thấy c? tới đ?y, th?n thể đứng thẳng dựa tr?n th?n c?y, ngừng tại chỗ kh?ng động, thẳng đến khi hơi thở của c? hơi kh?ng ổn định đứng ở trước mặt anh nửa m?t, anh mới mở miệng, ?m thanh tĩnh đạm ?m tai: “Đ?nh Đ?nh, em thật lợi hại, c? thể l?m cho người to?n thế giới tặng lời ch?c ph?c cho em.”

Đ?y l? lời c? vừa mới chơi xấu gi? mồm ?t lẽ phải n?i với anh, kh?ng nghĩ tới b?y giờ lại bị anh học c? h?nh c? dạng khen ngợi trở về.

Tống Thanh Xu?n bị đ?a đến cười h? h? ra tiếng, khu?n mặt c? t?n đồng gật đầu lia lịa với anh: “Đ?ng vậy, em thật rất lợi hại!”

Theo sau, nước mắt của c?, liền giống như l? kh?ng dừng được, một giọt tiếp một giọt liều mạng đập xuống.

V?o l?c một phần ba những người đi đường tặng lời ch?c ph?c cho c?, c? liền đ? đo?n được c? quan hệ với anh.

L?c n?y, khi anh d?ng ngữ kh? n?i giỡn như vậy để n?i với c?, c? vẫn bị đ?nh đến chấn động mạnh một c?i.

99 người, đủ 99 khu?n mặt kh?c nhau, đi đến trước mặt c?, tặng cho c? lời ch?c ph?c, m? những lời ch?c ph?c kia, kh?ng c? lặp lại một c?u n?o.

Cho n?n, tất cả l? một m?nh anh, nghĩ ra từng c?u từng chữ.

Trong lồng ngực của c? bắt đầu khởi động ra một cổ cảm động kh?ng c? c?ch g? n?i th?nh lời, loại cảm động n?y th?c đẩy c?, bất chấp sự tồn tại của nhiều người chung quanh như vậy, dứt kho?t nh?o v?o trong l?ng anh, kiễng ch?n l?n, chủ động h?n anh.

M?i c? vừa d?n l?n m?i anh, c? liền bị anh k?o ra từ trước mặt anh.

Tống Thanh Xu?n bị cự tuyệt h?n, khu?n mặt kinh ngạc nh?n về ph?a T? Chi Niệm.

Biểu t?nh ?n nhuận tr?n mặt người đ?n ?ng, chẳng biết đ? trở n?n hết sức nghi?m t?c từ l?c n?o, con ngươi đen nh?nh th?m th?y, nh?n chằm chằm c?, giống như đang do dự c?i g?, qua rất l?u, anh mới thấp giọng mở miệng: “Đ?nh Đ?nh, em sợ anh kh?ng?”

Đ?y mắt Tống Thanh Xu?n hiện ra một tầng kh?ng hiểu.

“Hoặc l?, em ch?n gh?t anh kh?ng?” Dừng một ch?t, T? Chi Niệm giải th?ch: “Những si?u năng lực kia của anh.”

Tống Thanh Xu?n nghe được lời giải th?ch, chớp chớp mắt, cuối c?ng hiểu được hai c?u kh?ng hiểu ra sao m? T? Chi Niệm n?m tới l? c? ? g?.

Chỉ l?, v? sao c? phải sợ anh? Lại v? sao phải ch?n gh?t anh?

Si?u năng lực l? một chuyện huyễn khốc như vậy, c? ki?u ngạo còn kh?ng kịp đ?u, sao sẽ bởi v? chuyện n?y m? sợ anh, ch?n gh?t anh chứ?

Quan trọng nhất l?, xế chiều h?m nay dạo phố, kh?ng n?i đến chuyện khiến cho c? c? bao nhi?u vui sướng...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...