Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 880: Hóa ra chúng ta có thể yêu nhau (2)
Điện thoại di động trong l?ng b?n tay Tống Thanh Xu?n, lại chấn động một c?i.
Tống Thanh Xu?n thu hồi tầm mắt nh?n T? Chi Niệm, c?i đầu, nhấn mở tin nhắn.
T? Chi Niệm gửi tới l? hai truyện cười.
Điểm cười của Tống Thanh Xu?n vẫn lu?n kh?ng cao, nhưng l?c n?y bởi v? tiểu hạt vừng, nh?n chằm chằm hai truyện cười đổi l? ng?y thường liền tuyệt đối c? thể khiến cho m?nh ?m bụng cười lăn lộn, l?m thế n?o cũng kh?ng cười ra tiếng.
T? Chi Niệm ở nơi kh?ng xa, đều lu?n đang lưu ? c?, thấy c? kh?ng cười, liền cần mẫn tận tụy gửi cho c? một truyện cười tiếp một truyện cười.
H?nh động của anh, ấm ?p l?ng của c?.
L?c c? nh?n thấy truyện cười thứ mười hai anh gửi tới, nhịn kh?ng được cong kh?e m?i, nở nụ cười nhạt.
Anh thấy c? cười, cuối c?ng dừng lại h?nh động gửi truyện cười, nh?n chằm chằm sườn mặt hơi c?i xuống của c?, y?n tĩnh nh?n một l?t, rủ l?ng mi, vừa kh?ng ch?t đếm xỉa ứng ph? người h?n huy?n chung quanh, vừa gửi cho c? một c?u: “Thực xin lỗi, v?o l?c em khổ sở, kh?ng thể bồi em.”
Tống Thanh Xu?n nh?n thấy d?ng tin nhắn n?y, vui cười nơi đ?y mắt, dần dần bị tất cả ướt ?t thay thế.
Mặc kệ anh v? c? l?n l?t dựa v?o nhau gần bao nhi?u, ở trước mặt người kh?c, anh v? c? chỉ c? thể nh?n nhau xa xa.
Giữa bọn họ vẫn lu?n c?ch một đ?m người d?y đặc, kh?ng giống vợ chồng hoặc người y?u kh?c, ch?nh l? đứng s?ng vai chung một chỗ, quang minh ch?nh đại phụng bồi nhau.
Cũng giống như l?c n?y, c? rất khổ sở, nhưng anh lại kh?ng thể giống như chỗ dựa của c?c người phụ nữ kh?c, trước mắt bao người, đi đến trước mặt c?, cho c? một c?i ?m an ủi, anh chỉ c? thể lựa chọn phương thức kh?ng để cho người kh?c nh?n thấy, gửi tin nhắn cho c?.
T?nh y?u của anh v? c?, c? bao nhi?u ngọt ng?o v?o l?c chỉ c? hai người bọn họ, th? v?o l?c n?y liền c? bấy nhi?u bi thương.
...
9:30, tiệc tr?n năm bắt đầu đ?ng giờ.
X? nghiệp Tống thị cố ? mời tới người chủ tr? nổi tiếng, đứng ở dưới ?nh đ?n lộng lẫy tr?n s?n khấu, giơ microphone, biểu cảm phong ph? n?i lời mở m?n: “C?c ti?n sinh, c?c nữ sĩ, xin mọi người im lặng một ch?t.”
Hiện trường vốn ồn ?o, trong chớp mắt trở n?n y?n tĩnh kh?ng tiếng động.
“Dưới d?y ch?ng ta xin mời Tống Mạnh Hoa ti?n sinh - chủ tịch x? nghiệp Tống thị!” Người chủ tr? mỉm cười đưa tay ra hiệu xin mời về ph?a dưới đ?i, sau đ? liền đi đầu, vỗ tay l?n.
Ở b?n trong tiếng vỗ tay tu?n tr?o như thủy triều, Tống Mạnh Hoa giơ gậy, dưới sự d?u đỡ của quản gia, đi l?n s?n khấu.
Tống Mạnh Hoa đứng ở ch?nh giữa s?n khấu, ?nh s?ng m?u trắng đuổi theo, chiếu một v?ng s?ng ngời quanh th?n ?ng.
Hai tay ?ng giơ gậy, quơ một v?ng kh?ch, chờ đến khi vỗ tay bắt đầu chuyển nhỏ, mới hắng giọng một c?i, sau đ? tất cả hiện trường bỗng lặng ngắt như tờ, l?c Tống Mạnh Hoa mới đối diện microphone, mở miệng: “Mọi người, ch?o buổi tối, rất vui khi mọi người ở trong l?c bận rộn, đ? nh?n ch?t thời gian tới tham gia tiệc tr?n năm của x? nghiệp Tống thị.”
“H?m nay đứng ở chỗ n?y, t?i muốn tuy?n bố một chuyện rất quan trọng.”
“Mọi người đều r? r?ng, th?n thể t?i ng?y c?ng lụn bại, cho n?n đầu ti?n t?i muốn n?i l?, từ giờ trở đi, t?i ch?nh thức từ chối vị tr? chủ tịch x? nghiệp Tống thị, m? vị tr? n?y, do...”
Tống Mạnh Hoa tận lực dừng lại một ch?t, người trường đều hướng về tr?n người Tống Thanh Xu?n - người thừa kế duy nhất của x? nghiệp Tống thị l?c n?y.
“... Con trai thất lạc nhiều năm của t?i, CEO x? nghiệp T? thị, T? Chi Niệm ti?n sinh tiếp quản.”
Kh?ng kh? hiện trường vốn an tĩnh, liền trở n?n bắt đầu c? ch?t n?o động.
Ph?ng vi?n truyền th?ng bị chặn ở v?ng b?n ngo?i, liều mạng ấn đ?n flash của m?y chụp h?nh, theo một trận tiếng vang răng rắc răng rắc, v? số đ?n nh?y s?ng l?n.