Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 879: Hóa ra chúng ta có thể yêu nhau (1)
B?ng đ?m vừa mới phủ xuống, cửa ch?nh kh? ph?i của c?u lạc bộ kinh th?nh đ? tụ đầy ph?ng vi?n mỗi một đ?i truyền th?ng, l?c n?y kh?ch qu? đều c?n chưa bắt đầu v?o tiệc, đ?n nh?y cũng đ? mập mờ kh?ng ngừng.
Tống Thanh Xu?n l? c?ng theo Tống Mạnh Hoa tới đ?y, xe vừa ngừng ổn ở đoạn cuối thảm đỏ, cửa xe c?n chưa mở ra, ph?ng vi?n đ? nhận được tin tức, liền lao về ph?a xe.
Tống Thanh Xu?n n?ng v?y, khom người vừa bước xuống từ tr?n xe, liền bị đ?n s?n khấu v? tất cả tiếng răng rắc v?y quanh.
C? duy tr? nụ cười nhạt tự nhi?n h?o ph?ng, d?u đỡ Tống Mạnh Hoa, dưới đủ kiểu m?y chụp h?nh, tao nh? thong dong giẫm thảm đỏ, bước v?o hội trường ?nh đ?n lộng lẫy.
Tất cả c?u lạc bộ kinh th?nh được x? nghiệp Tống thị d?ng một khoản bao hết, hội trường l? do một tay Phương Nhu xử l?, bố tr? giống như cung điện Thủy Tinh rất xa hoa ch?i mắt.
Trong hội trường rộng lớn một trăm m?t, đ? tụ tập một nửa h?o m?n thế gia của th?nh Bắc Kinh.
Mỗi người đều trang phục lộng lẫy đi tới, tụ hợp lại một chỗ, tươi cười d?o dạt, b?n luận rộng r?i.
Tiến v?o hội trường, Tống Thanh Xu?n theo Tống Mạnh Hoa kh?ng ng?y ng? bao l?u, quản gia liền đến, theo Tống Mạnh Hoa, đi gặp những người bạn l?u năm của ?ng.
Tống Thanh Xu?n r?nh rỗi, bưng một ly nước sạch, chậm r?i đi một bước về ph?a đ?m danh viện trong yến hội
Tống Thanh Xu?n đứng c?ng những c? g?i trẻ tuổi ăn mặc tỉ mỉ chải chuốt c?n chưa t?n gẫu được hai c?u, cửa liền truyền tới s?ng to gi? lớn, c? v? những c? g?i kh?c c?ng theo bản năng quay đầu, T? Chi Niệm một th?n ?u phục m?u đen, ở dưới v?y quanh của ph?ng vi?n mỗi một đ?i truyền th?ng, bước v?o hiện trường yến hội.
C? ph?ng vi?n đuổi theo anh phỏng vấn, bị ngăn ở ngo?i hiện trường, c?n kh?ng chết t?m duỗi thẳng c?nh tay, giơ microphone k?u g?o ở ph?a sau lưng anh.
T? Chi Niệm giống như đ? quen thuộc bị nh?n chăm ch? như vậy từ l?u, sắc mặt l?nh đạm b?nh tĩnh bước bước ch?n kh?ng nhanh kh?ng chậm, đi v?o trong, thẳng đến đi khi đến dưới ?nh đ?n thủy tinh ch?nh giữa đại sảnh hội trường, mới chuyển đầu nh?n l?n bốn ph?a, giống như l? đang t?m kiếm c?i g?.
Thẳng đến khi tầm mắt của anh, đối diện tầm mắt Tống Thanh Xu?n, động t?c t?m kiếm của anh mới dừng lại, anh trước hơi gật đầu với c? một ch?t, rồi mới h?n huy?n với qu? tộc đ? v?y quanh tiến l?n ch?o hỏi với anh.
C?ch l?c bắt đầu tiệc tr?n năm c?n c? nửa tiếng, Tống Thanh Xu?n v? T? Chi Niệm đều c? c?c v?ng x? giao cần giao thiệp, hai người vẫn lu?n kh?ng c? chạm mặt, cũng kh?ng c? tr? chuyện n?o.
Trong mấy danh viện quen biết với Tống Thanh Xu?n, c? hai b? cưng vừa đầy th?ng, mọi người đứng chung một chỗ, người mới l?m mẹ bọn họ, mỗi c?u đều kh?ng rời khỏi b? cưng, ngay cả chuyện b? cưng đi tiểu khiến c?c c? mua mấy vạn t? giấy, cũng đều c? thể n?i đầy hạnh ph?c thỏa m?n.
Tống Thanh Xu?n mỉm cười đứng ở một b?n, từ đầu đến cuối đều bảo tr? trầm mặc kh?ng tiếp chuyện, nhưng tay c?, lại bất gi?c lặng lẽ vuốt ve bụng dưới của m?nh.
Qua mười mấy tiếng nữa, c? v? b? cưng của c?, liền phải vĩnh viễn c?ch biệt ch?n trời.
Tống Thanh Xu?n rũ mắt xuống, che ảm đạm nơi đ?y mắt lại, trong nh?y mắt t?m t?nh liền suy sụp đến cực hạn.
C? miễn cưỡng ổn định th?n thể, đứng nghe một l?t, liền lặng y?n kh?ng một tiếng động r?t th?n ra, t?m một g?c, ngồi xuống.
Tống Thanh Xu?n ngồi một m?nh lẻ loi c? đơn kh?ng đến nửa ph?t, điện thoại di động trong t?i x?ch liền chấn động một c?i, c? lấy điện thoại di động ra, nh?n thấy l? T? Chi Niệm gửi tin nhắn tới.
C? bất gi?c quay đầu, nh?n thấy to?n th?n T? Chi Niệm v?y quanh mấy người đ?n ?ng quần ?o gi?y da, tư thế anh tao nh? dựa v?o quầy bar, đối mặt với đo?n người n?i chuyện say sưa, c?i đầu, đang ấn điện thoại di động.