Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 407: Chương 407: Tôi và nhớ thương cùng tồn tại chung với nhau (7)
C? kh?ng tiếp tục nh?n Tần Dĩ Nam nữa, m? l? chậm r?i xoay người, cất bước rời đi.
C? kh?ng hề rời khỏi bệnh viện, m? l? trực tiếp đi ph?ng bệnh nặng ở tr?n lầu, c? đẩy cửa ra, đi v?o.
B?n trong rất an tĩnh, c? dụng cụ ph?t ra tiếng vang t?t t?t.
C? đi đến m?p giường bệnh, nh?n người đ?n ?ng đẹp trai vẫn nhắm mắt ngủ say h?n m? ở tr?n giường, kh?e m?i hơi k?o một ch?t, giống như l? sau khi l?m xong chuyện anh ph?n ph? v?o mấy năm nay, tới b?o c?o với anh, quy quy củ củ mở miệng n?i: "T? tổng, chuyện ng?i dặn d? t?i, t?i đ? l?m xong."
Nhưng lần n?y, c? b?o c?o, kh?ng c? đổi lấy một c?i gật đầu xa c?ch l?nh đạm hoặc l? một tiếng "ừ" của anh.
Tr?nh Thanh Th?ng biết r? anh kh?ng nghe được, nhưng vẫn h?t s?u một hơi, tiếp tục b?o c?o cẩn thận: "T? tổng, t?i đ? nặc danh b?o tin cho đồn cảnh s?t, bọn họ đ? bắt đầu bắt giữ anh Kh?n, h?m nay Tống tiểu thư cũng rời khỏi biệt thự của ng?i, c?n c? những tờ giấy của Tống tiểu thư, Tần ti?n sinh cũng đ? nh?n thấy ..."
N?i xong lời cuối c?ng, rốt cuộc Tr?nh Thanh Th?ng n?i kh?ng được nữa, c? c?i đầu, nhẹ giọng nức nở l?n.
C? th?ch anh, lại chưa từng nghĩ đến chiếm hữu anh.
Những năm n?y, anh từng ph?n ph? c? rất nhiều chuyện, c? rất tự nguyện l?m cho anh, thậm ch? mỗi khi l?m một chuyện cho anh đều sẽ rất vui vẻ.
Nhưng lần n?y kh?ng biết v? sao, c? l?m xong ba chuyện n?y, đ?y l?ng lại giống như l? xoay vặn rất kh? chịu.
C? biết... C? l? đang đau l?ng cho người đ?n ?ng đang quanh quẩn ở b?n bờ sinh tử v?o giờ khắc n?y.
Anh v? Tống tiểu thư, trả gi? nhiều như vậy, lại kh?ng chịu để cho Tống tiểu thư biết, thậm ch? c?n để cho Tống tiểu thư cho rằng anh l? một kẻ v? t?nh lạnh bạc, đẩy Tống tiểu thư từ b?n cạnh m?nh ra...
Anh đau kh?ng?
Trong l?ng anh nhất định rất đau, c? phải kh?ng?
Anh thật sự rất y?u Tống tiểu thư, th? rằng ch?nh m?nh đau, cũng muốn cho Tống tiểu thư tr?i qua tốt, d? l? trả gi? t?nh mạng v? Tống tiểu thư, ở trong trạng th?i chưa biết sống chết, lại vẫn kh?ng c? bu?ng bỏ c? ấy, bởi v? trước khi anh chưa xảy ra ngo?i ? muốn, liền đ? an b?i tốt tất cả cho c? ấy.
Tr?n thế giới n?y, rốt cuộc c? mấy người đ?n ?ng, c? thể v? một người phụ nữ, l?m đến mức độ như thế?
Thật ra c? thật rất kh?ng muốn n?i những lời tuyệt t?nh đ? với Tống tiểu thư, c? thật rất muốn l?m tr?i với ? của anh, n?i với Tống tiểu thư, T? tổng sắp chết v? c?, cầu xin c? đi thăm anh ấy, những năm n?y anh ấy vẫn lu?n nhớ thương c?, những qu? tặng trong ph?ng l?m việc của anh ấy, đều l? mua cho c? ...
Nhưng cuối c?ng c? vẫn nhịn xuống, kh?ng c? l?m như vậy.
Kh?ng phải bởi v? c? th?ch anh n?n c? mới nhịn xuống, m? l? bởi v?, đếm đ? l?c c? l?i xe mang anh đi, trước khi anh l?m v?o h?n m?, n?i với c?: "Ng?n vạn đừng cho c? ấy biết..."
"D? t?i chết ... Cũng đừng cho c? ấy biết tất cả những chuyện n?y... T?i th? rằng c? ấy hận t?i, nhanh ch?ng qu?n t?i, cũng kh?ng muốn c? ấy, bởi v? ?y n?y với t?i, cả đời tr?i qua kh?ng tốt..."
"C?n c?, nhất định phải để cho Tần Dĩ Nam, nh?n thấy những tờ giấy kia... Nh?n thấy, liền c? người đối tốt với c? ấy, t?i liền y?n..."
Sau khi anh n?i đến đ?y, bắt đầu ho khan dữ dội, kh?e miệng c? vết m?u chảy xu?i xuống, anh r? r?ng đ? kh?ng c?n sức lực, lại vẫn liều mạng m? n?i xong lời cuối c?ng: "... Y?n t?m ..."