Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 406: Chương 406: Tôi và nhớ thương cùng tồn tại chung với nhau (6)


Chương trước Chương tiếp

Trước đ?y anh chỉ, chỉ viết v?i tờ giấy, nhưng gần như đều c? ở chỗ n?y.

Nếu như thật l? Đường No?n đưa cho Tống Thanh Xu?n, vậy cũng sẽ kh?ng đưa to?n bộ cho c?...

Cho n?n, chỉ c? một khả năng...

Đ?y l?ng mơ hồ của Tần Dĩ Nam đ? ph?n đo?n ra nguy?n nh?n, ng?n tay nắm tờ giấy của anh trở n?n hơi run rẩy.

Anh nhớ tới l?c trước anh v? để cho Đường No?n v? Tống Thanh Xu?n h?a hảo, cố ? gọi c? tới ăn cơm ở "Bắc Kinh yến", ở tr?n b?n cơm, Đường No?n c?n cười t?t mắt n?i với Tống Thanh Xu?n anh v? c? ta đ? quen nhau như thế n?o.

L?c đ? Đường No?n n?i rất x?c động, anh c?n nhịn kh?ng được thổn thức một c?u theo, n?i c?u hay nhất c? ta đ? biết cho anh "T?i hy vọng người t?i y?u hạnh ph?c, t?i hy vọng người t?i y?u th?ch t?i."

Anh r? r?ng nhớ được, v?o l?c anh n?i xong c?u đ?, Tống Thanh Xu?n lu?n rất trầm mặc đột nhi?n xen v?o một c?u: "Vậy c?n anh? Anh Dĩ Nam, anh cảm thấy l?c anh viết những c?u trong tờ giấy kia, c?u n?o viết hay nhất?"

L?c đ? anh c?n c? ch?t ngại ng?ng, qua một hồi l?u, mới mở miệng, khu?n mặt trịnh trọng trả lời một c?u: "Nếu như y?u nhau, tay nắm tay đến gi?; nếu như v? duy?n, bảo vệ em b?nh an."

V?o khoảnh khắc tiếng n?i anh rơi xuống, đ?i đũa trong tay của c? "c?ch" một tiếng liền rơi ở tr?n b?n, sau đ? c? liền giống như l? nhận phải k?ch th?ch rất lớn, bỗng chốc đứng l?n từ tr?n chỗ ngồi.

Anh đứng dậy đi theo, quan t?m hỏi c? l?m sao?

C? lấy cớ đi nh? vệ sinh, anh n?i anh muốn đi c?ng c?, lại bị c? d?ng ngữ điệu th? lương cự tuyệt!

Về sau anh thấy c? chậm chạp kh?ng ra khỏi nh? vệ sinh, rất l? kh?ng y?n t?m, liền vội v?ng đi theo, sau đ? vừa l?c đụng phải c? đi ra từ nh? vệ sinh.

L?c đ? c? đ? kh?i phục b?nh thường, c?n giống như hồi nhỏ cười t?t mắt l?m nũng với anh.

Ng?y đ? c? c?n gọi t?n anh, một bộ d?ng muốn n?i lại th?i, giống như v?o ng?y hoạt động của x? nghiệp Tống thị, l?c c? nh?n thấy Đường No?n đi qua trước mặt anh v? c?, r? r?ng c? lời muốn n?i với anh, nhưng lại kh?ng thể n?i ra.

Ng?y hoạt động đ?, anh biết lời c? muốn n?i, l? bởi v? anh biết m?nh ở đ?y l?ng Đường No?n, rốt cuộc chiếm một địa vị kh?ng quan trọng kh?ng li?n quan, c? cũng như kh?ng như thế n?o.

M? ng?y ở Bắc Kinh Yến đ?, anh kh?ng hiểu, l? bởi v? anh chưa từng nghi ngờ chất vấn qua Đường No?n.

Nhưng hiện tại, anh hiểu ... hiểu tất cả...

Hiểu ng?y đ? ở Bắc Kinh Yến, v? sao Tống Tống đột nhi?n k?ch động như vậy, lại v? sao gọi t?n anh, nhưng lại kh?ng n?i g?.

Hiểu c? g?i lấy s?ch truyền thơ, r? r?ng mang đến cho anh một cảm gi?c tốt đẹp sạch sẽ như vậy, nhưng v? sao lại muốn d?ng anh l?m vũ kh? tổn thương người?

H?a ra... Từ đầu đến cuối, tất cả đều l? một ?m mưu...

Thời kỳ tuổi trẻ hồ đồ, những c?u thơ uyển chuyển x?c động trong l?ng anh, ho?n to?n kh?ng phải Đường No?n viết.

Cũng ch?nh l? n?i, qua nhiều năm như vậy, c? g?i m? Tần Dĩ Nam anh ngậm trong miệng sợ tan, bưng ở l?ng b?n tay sợ ng?, d?ng to?n t?m to?n ? to?n lực y?u s?u đậm, thật ra ho?n to?n kh?ng phải c? g?i anh động t?m l?c đầu.

V?o đ?m ở "Kim B?ch Huy Ho?ng" kia, vốn đ? cho rằng những lời n?i anh nghe được l? một trận cười nhạo, nhưng hiện tại anh mới ph?t hiện, đ? kh?ng t?nh l? c?i g?... Đ?y mới l? cười nhạo ch?n ch?n ch?nh ch?nh!

Thật l? qu? buồn cười ... A a a...

Tần Dĩ Nam nh?n chằm chằm những tờ giấy kia, cười trầm thấp ra tiếng, cười cười, anh liền giơ tay l?n, che mặt của m?nh lại, c? chất lỏng lấp l?nh, thấm xuy?n ra từ giữa kẽ tay.?


Loading...