Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 255: Nguy hiểm liên tiếp (6)
T?u điện ngầm mang đi 90% h?nh kh?ch tr?n s?n ga, Tống Thanh Xu?n rất dễ d?ng liền chiếm một chỗ tương đối gần ph?a trước, c? lợi dụng khe hở t?u điện ngầm, cầm điện thoại ra nh?n tin tức WeChat một l?t.
Mới chỉ một ph?t, tr?n s?n ga lại lần nữa chất đầy người.
T?u điện ngầm sắp v?o trạm, c? tiếng loa ph?t thanh truyền tới, Tống Thanh Xu?n mới vừa chuẩn bị thu hồi điện thoại di động chờ l?n xe, cũng kh?ng biết sau lưng bị ai chen một ch?t, lực đạo đ? khiến cho bước ch?n c? kh?ng khống chế được liền vượt qua đường v?ng, bổ nh?o về ph?a trước.
Sự t?nh ph?t sinh qu? mức đột ngột, Tống Thanh Xu?n kh?ng hề chuẩn bị, cả người c? c?n chưa phản ứng được? rốt cuộc l? xảy ra chuyện g?, chỉ nghe được nhiều tiếng "Cẩn thận", ch?n đ? đến b?n bờ s?n ga.
Mắt thấy một b?n ch?n c? sắp bước ra, cả người sẽ lập tức ng? v?o đường ray t?u điện ngầm, c? một người đột nhi?n vọt ra từ trong đ?m người, đưa tay ra ?m c?nh tay c?, cứng rắn k?o c? trở về từ trong từng trận kinh h?.
Phản ứng của người kia chỉ đơn thuần l? ph?t ra từ bản năng, sức lực lớn đến kinh người, Tống Thanh Xu?n trực tiếp bị k?o đụng v?o trong ngực anh, hai người đồng loạt liền ng? tr?n mặt đất, theo sau l? tiếng c?i ph?t ra từ t?u điện ngầm, xẹt qua trước mặt hai người.
Tất cả s?n ga an tĩnh khoảng mười gi?y đồng hồ, mới lần nữa xao động l?n, c? người nhiệt t?nh x?ng tới quan t?m: "C?c người c? sao kh?ng?"
"T?i kh?ng c? việc g?." Người cứu Tống Thanh Xu?n l? một ch?ng trai rất trẻ tuổi, anh ta cười sảng kho?i với mọi người một tiếng, tư thế rất lưu lo?t đứng l?n từ dưới mặt đất, anh ta phủi phủi bụi tr?n người, thấy Tống Thanh Xu?n c?n ngốc hồ hồ ngồi dưới đất, liền khom người cũng k?o c? l?n, c?n thuận thế ch?o hỏi một tiếng: "N?y, c? vẫn ổn chứ?"
Đ?y mắt Tống Thanh Xu?n c?n lưu lại một ch?t hoảng sợ, nghe được giọng n?i của ch?ng trai, con ngươi đen như mực chậm chạp chuyển hai c?i, m?y m?c xoay đầu qua, nh?n về ph?a anh ta.
?nh mắt c? trống rỗng, sắc mặt trắng bệch, rất r? r?ng l? bị sự cố vừa đột nhi?n xảy ra l?m kinh h?i.
T?u điện ngầm dừng lại hẳn, cửa xe mở ra, mọi người thấy hai người đều kh?ng c? việc g?, bắt đầu lần lượt l?n t?u điện ngầm.
Tống Thanh Xu?n kinh h?i qu? độ, ch?n mềm c? ch?t đứng kh?ng vững, ch?ng trai thấy bộ dạng n?y của c?, dứt kho?t l?m người tốt đến c?ng d?u đỡ c?? l?n t?u điện ngầm.
T?u điện ngầm đứng th?nh hai h?ng, Tống Thanh Xu?n tr? độn mới phục hồi tinh thần lại, một m?n vừa ph?t sinh tr?n s?n ga giống như l? cảnh phim chậm r?i, quay về trong đầu ?c c? một lần rồi một lần, sau đ? tốc độ tim đập của c? c?ng l?c c?ng nhanh, ph?a sau lưng tr?n đầy một tầng mồ h?i lạnh.
Vừa rồi, nếu kh?ng phải l? c? người phản ứng đ?ng l?c bắt lấy c?nh tay của c?, sợ l? hiện tại c? đ? bị t?u điện ngầm nghiền th?nh b?nh thịt người...
Tống Thanh Xu?n sợ h?i kh?ng th?i nhắm mắt lại, thở s?u từng ngụm kh? mấy lần mới miễn cưỡng ổn định tinh thần, sau đ? mở to mắt, nh?n về ph?a ?n nh?n cứu mạng của m?nh.
Bộ d?ng ch?ng trai khoảng mười t?m, mười ch?n tuổi, v?c d?ng rất cao, lớn l?n rất thanh t?, c?n mang một c?i k?nh kh?ng gọng, l?m cho người ta c? cảm gi?c rất thanh xu?n rất ?nh mặt trời.
Ch?ng trai tiếp x?c đến tầm mắt của c?, liền to?t miệng nở nụ cười với c?: "B?y giờ chị kh?ng sao rồi chứ?"
Tống Thanh Xu?n đ?p lại anh ta bằng một nụ cười, c?u chữ nhẹ nh?ng chậm chạp n?i: "Kh?ng c? việc g?, c?m ơn cậu."
Ch?ng trai thấy c? cười, đ?y mắt xẹt qua một ch?t kinh diễm, sau đ? mặt liền đỏ l?n, anh ta c? ch?t v? thố giơ tay l?n, g?i g?i đầu, n?i chuyện cũng lắp bắp l?n theo: "Kh?ng, kh?ng c? việc g?, chuyện nhỏ, chuyện rất nhỏ."