Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 254: Nguy hiểm liên tiếp (5)
"Anh Dĩ Nam, anh kh?ng cần phải để ? đến em, đo?n chừng trong nh? đ? chuẩn bị xong cơm chiều, em về nh? trước."
Đường No?n d?ng chi?u n?y rất nhiều lần, l?c trước c? ta sẽ lu?n sảng kho?i, mỗi một lần đều c? thể khiến cho đ?y l?ng c? kh? chịu rất l?u.
D? l? l?c trước sau khi c? quyết định bu?ng tha Tần Dĩ Nam, Đường No?n d?ng chi?u n?y ở trước mặt c?, đ?y l?ng c? vẫn sẽ kh?ng thoải m?i.
Nhưng hiện tại, Tống Thanh Xu?n kh?ng biết ch?nh m?nh c? phải đ? chết lặng rồi kh?ng, giờ n?y khắc n?y, c? lại c? thể cảm thấy m?nh giống như l? một người ngo?i cuộc đang xem kịch, đ?y l?ng trừ bỏ cảm thấy kh?ng đ?ng cho Tần Dĩ Nam, lại c? thể kh?ng t? t?m liệt phế khổ sở như l?c trước, chẳng qua vẫn sẽ c? một ch?t kh? chịu, kh? chịu Đường No?n lu?n kh?ng biết tr?n qu?.
Tần Dĩ Nam nghe được tiếng n?i của Tống Thanh Xu?n, vậy mới nghĩ đến m?nh vừa rồi vốn đang chuẩn bị mua đồ ăn cho Tống Thanh Xu?n, anh c? ch?t xin lỗi quay đầu: "Tống Tống..."
Hai người quen nhau nhiều năm, c? ch?t ăn ?, l? kh?ng cần ng?n ngữ, liền biết đ?y l?ng đối phương nghĩ n?i g?, Tống Thanh Xu?n cười cười với Tần Dĩ Nam, cắt đứt lời n?i của anh: "Anh Dĩ Nam, anh nhanh ch?ng mang c? ấy đi bệnh viện đi, em cũng đi đ?y."
Tống Thanh Xu?n l? thật kh?ng bằng l?ng ngốc c?ng một chỗ với Đường No?n một ph?t n?o, c? phất phất tay với Tần Dĩ Nam, lại n?i một c?u "gặp lại sau", liền dẫn đầu xoay người, bước nhanh rời đi.
L?c trước Tống Thanh Xu?n đều l? đ?n xe về nh?, nhưng h?m nay tan tầm muộn, hiện tại lại l? giờ cao điểm v?o buổi tối, con đường v? c?ng hỗn loạn, c? sợ kh?ng trở về biệt thự T? Chi Niệm trước bảy giờ được, cho n?n liền lựa chọn đi t?u điện ngầm.
Trạm t?u điện ngầm c?ch c?ng ty khoảng một ng?n năm trăm m?t, thời điểm Tống Thanh Xu?n đi đến giao lộ trước mặt chuẩn bị rẽ ngoặt, c? một người đ?n ?ng mặc ?o kho?c ngo?i m?u đen đột nhi?n ngăn c? lại: "Ch?o c?, tiểu thư, quấy rầy một ch?t, c? biết cửa h?ng Hoa Dung ở nơi n?o kh?ng?"
Tống Thanh Xu?n l? người lớn l?n ở Bắc Kinh, gần mười năm nay Bắc Kinh ph?t triển đặc biệt nhanh, c? cũng kh?ng d?m cam đoan m?nh biết rất nhiều nơi, nhưng c? vẫn l? biết ?t nhiều cửa h?ng lớn tương đối c? tiếng.
Tống Thanh Xu?n kh?ng c? bất cứ do dự n?o, liền n?i địa chỉ với người đ?n ?ng hỏi đường.
C? thể l? do khăn qu?ng cổ che khuất nửa gương mặt, lời Tống Thanh Xu?n n?i ra c? ch?t kh?ng r? r?ng, người đ?n ?ng kh?ng c? nghe hiểu, trước l? cười c? ch?t xấu hổ, sau đ? mới mang theo ?y n?y mở miệng n?i: "Xin lỗi, tiểu thư, t?i c? ch?t kh?ng nghe r?, c? c? thể lấy khăn qu?ng cổ xuống lặp lại lần nữa kh?ng?"
Tống Thanh Xu?n k?o khăn qu?ng cổ xuống, lặp lại lời n?i vừa rồi với người đ?n ?ng kia lần nữa.
Trong l?c c? n?i, mắt người đ?n ?ng lu?n kh?ng chớp mắt nh?n chằm chằm mặt c?.
Chờ đến khi Tống Thanh Xu?n n?i xong, tầm mắt của anh ta c?n đang nh?n chằm chằm mặt c?.
Tống Thanh Xu?n bị anh ta nh?n đến c? ch?t ngại ng?ng, nhẹ nh?ng ho khan một tiếng: "Xin hỏi, anh nhớ chưa?"
Người đ?n ?ng ho?n hồn, mắt nh?n chằm chằm mặt Tống Thanh Xu?n, đột nhi?n gật đầu, n?i "C?m ơn", anh ta n?i nhiều lần, mới xoay người rời đi, vừa đi, vừa tiếp tục quay đầu nh?n Tống Thanh Xu?n nhiều lần.
Tống Thanh Xu?n kh?ng biết c? phải m?nh qu? mức mẫn cảm hay kh?ng, vẫn lu?n cảm thấy ?nh mắt người đ?n ?ng kia nh?n m?nh mang theo v?i phần nghi?n cứu, c? quấn k?n cổ, tăng tốc bước ch?n đi đến trạm t?u điện ngầm.
Người trong trạm t?u điện ngầm rất nhiều, Tống Thanh Xu?n tr?i nổi dập dờn đi theo đ?m người quẹt thẻ giao th?ng, qu? kiểm an, vừa đi đến s?n ga, đ?ng l?c t?u điện ngầm đến, bởi v? nhiều người, Tống Thanh Xu?n kh?ng chen l?n, lựa chọn chờ chuyến t?u điện ngầm tiếp theo.
T?u điện ngầm mang đi 90% h?nh kh?ch tr?n s?n ga.