Nhất Phẩm Giang Sơn

Chương 289: Tiểu Trần vô sỉ


Chương trước Chương tiếp

Sự thật có đôi lúc còn thái quá hơn. Quân Tống quả thật đã tiến vào cảnh nội của Đại Lý, mà còn được các bộ lạc dọc đường rối rít mang giỏ cơm, canh ấm đến nghênh tiếp đoàn quân, thanh niên trai táng của họ còn hăng hái tòng quân… Những tin tức không thể giải thích nổi này bày trên bàn của những nhân vật lớn, đương nhiên sẽ làm cho nhiều người vui mừng, cũng lắm kẻ sầu lo.

Vui mừng chính là hoàng tộc Đoàn thị.

Việc hiến đất xưng thần đối với huynh muội Đoàn gia mà nói, bọn họ cược cả vào Đại Tống, được ăn cả ngã về không. Nếu như ngươi van nài mà người ta lại làm mặt lạnh, Đại Tống mà không để ý, không phái binh thì lúc đó thật sự là tiêu rồi. Nhưng cái làm bọn họ cảm thấy vui mừng vô cùng là người Đại Tống thể hiện phẩm chất cao quý, không chỉ để lại quan viên ở Đại Lý đích thân ra trận, bảo vệ Long Thủ quan. Mà Trần phó sứ rời đi càng không phụ sự thác gửi, mang viện binh của thiên triều đến với một tốc độ mà người ta khó tưởng tượng được.

- Trần phó sứ thật là người đáng tin.
Từ sau khi Dương Doãn Hiền rời Đại Lý, Đoàn Tư Liêm vẫn luôn lo lắng không yên, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói với muội muội:
- Minh Nguyệt, lần này toàn nhờ muội.
Bởi vì đám người Vương Thiều mà y rất có lòng tin với quân Tống.

- Hại ca ca phải dâng tặng giang sơn, muội muội là tội nhân.
Trên khuôn mặt tuyệt sắc của Đoàn Minh Nguyệt thoáng qua vẻ ưu thương nhàn nhạt.

- Ài, đừng nói như vậy.
Đoàn Tư Liêm lại nghĩ thoáng hơn:
- Cái ngôi hoàng đế này của ta, vốn là Cao Trí Thăng vì muốn chặn miệng mồm thế gian nên mới ngụy trang dựng lên mà thôi. Bây giờ Đại Tống phong ta làm Điền vương, đời đời trấn thủ Đại Lý, tuy không có hư danh hoàng đế, nhưng thật sự trở thành vua của Đại Lý. Đối với Đoàn gia ta, có trăm lợi chứ không có hại.
Y có chút khoái chí, cười nói:
- Càng quan trọng hơn là, Cao tướng quốc trộm gà không được lại mất luôn cả nắm gạo, tâm tình nhất định rất thú vị.

…..

Trong phủ tướng quốc, Cao Trí Thăng cả người vận tử y, eo thắt đai ngọc, trên mặt đầy vẻ u ám.

Cao Thăng Thái đứng một bên, thấp giọng bẩm báo:
- Dương gia lại thúc giục, muốn chúng ta lập tức khởi binh hưởng ứng.

- Trong đầu của Dương Doãn Hiền chất đầy củi khô sao?
Cao Trí Thăng tức giận hừ một tiếng:
- Ta dựa vào gì giúp y tạo phản?

- Có lẽ là phụ thân nhất mực khuyên hòa, làm cho y cứ ôm lấy ảo tưởng.
Cao Thăng Thái nói:
- Bây giờ nghe nói quân Tống vào kinh, Dương gia đương nhiên tuyệt vọng đến nỗi cái gì cũng có thể thử….

- Sớm biết như vậy, hà tất lúc đầu lại làm thế?
Cao Trí Thăng lại hừ một tiếng:
- Lúc đầu nghe lời ta, Dương gia y có thể không tổn thương đến một sợi tóc. Bây giờ thì hay rồi, hao binh tổn tướng không nói, Đoàn Tư Liêm người ta cũng không còn hứng thú đàm phán với y nữa!

- Có tin báo, người Thổ Phiên không quen khí trời nóng ẩm vào mùa hạ của Đại Lý, ôn dịch hoành hành trong quân đã rút đi hết một nửa. Còn có người nói, người Thổ Phiên chê công thành tổn thất quá lớn, mất nhiều hơn được, không đồng ý giúp Dương gia nữa.
Cao Thăng Thái nhẹ giọng nói:
- Bất luận thế nào, việc người Thổ Phiên đang rút quân là sự thật.
Dừng một lát lại nói:
- Vả lại, bọn họ ven đường cướp bóc, tạo nghiệp quá nặng.

- Đó là tất nhiên. Kẻ cướp không đi không, huống hồ người Thổ Phiên vốn cướp bóc thành tính.
Cao Trí Thăng bình thản đáp :
- Khoản nợ này, người trong nước chắc chắn sẽ tính trên đầu Dương gia.

- Phụ thân, chúng ta nên làm thế nào? Còn chết sống bảo vệ Dương gia sao?
Cao Thăng Thái nhẹ giọng hỏi.

- Ài…
Cao Trí Thăng thở dài khó nhọc, nói:
- Không bảo vệ thì làm thế nào? Có Dương gia, chúng ta mới an toàn. Nếu như không còn, Đoàn Tư Liêm dựa vào Đại Tống, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta.
Nói dứt, y nhìn con trai nói:
- Nhưng việc bên này con đừng lo lắng, phụ thân sẽ xử lí ổn thỏa. Con nhanh chóng trở về Điền Đông đi nghênh đón quân Tống, muộn chút nữa thì chút vốn còn lại của chúng ta cũng bị bọn họ dọn sạch mất.

- Vâng.
Cao Thăng Thái đáp một tiếng.

- Bất luận dùng cách gì cũng phải giữ chân bọn họ, đừng để bọn họ đến thành Đại Lý.
Cao Trí Thăng lại phân phó:
- Phụ thân sẽ cố sức nhanh chóng đốc thúc Dương gia đình chiến.

- Vâng.
Cao Thăng Thái lại đáp một tiếng.


...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...