Nhất Phẩm Giang Sơn

Chương 263-265: Gậy ông


Chương trước Chương tiếp

- Với lại, chỉ cần Hoàng thượng cho rằng y quấy rối thi hội, khẳng định là sẽ trừng phạt thằng nhãi này.
Lý Toàn suy nghĩ một chút nói:
- Bình thường cũng phải làm rập khuân theo Triệu Tông Hán.

Trần Khác gật đầu, ánh mắt bình tĩnh nói:
- Ừ, ta muốn chứng cứ phạm tội của Vương phủ quận Nhữ Nam. Không chỉ là Triệu Tông Huy kia, mà còn cả đám huynh đệ y, người nào từng làm bậy đều phải có chứng cứ chính xác, tất cả đều có trọng thưởng!

- Ha ha, được.
Lý Toàn cười nói:
- Không thành vấn đề, các huynh đệ thích nhất là làm loại việc này.


- Lần này làm như vậy, không giống cách làm người của ngươi thì phải?
Từ nhà Trương Thành về, Tống Đoan Bình hỏi:
- Ta còn tưởng ngươi sẽ đào hố chôn Thường Bạch Ma, sau đó sẽ đánh thẳng tới Bác Nghệ Hiên.

- Người đã chịu thiệt thòi sẽ nhìn xa trông rộng hơn.
Trần Khác đóng chặt cửa lại, thấp giọng nói:
- Ta lần này nhận được giáo huấn, bất kể làm việc gì đều không thể đem mình đặt vào thế nguy hiểm. Lý Toàn dù sao cũng là người Hoàng Thành Ti, dù ta để cho gã ăn no, nhưng nếu việc đến mức không thể cứu vãn thì khó bảo đảm sẽ không kéo chúng ta vào.

- Đúng vậy, lòng người khó lường, vẫn không nên thật sự theo chân bọn họ rồi.
Tống Đoan Bình nhỏ giọng nói:
- Cho nên ngươi cố ý nói như vậy?

- Đúng vậy.
Trần Khác thản nhiên nói:
- Đã biết kẻ địch là ai, ta còn cần bọn họ động thủ sao?

- Tự chúng ta bắt quản gia kia?

- Từ lúc thi hội xảy ra chuyện đến nay đã nhiều ngày như vậy, lão chắc chắn đã không còn ở Bác Nghệ Hiên rồi.
Trần Khác lắc đầu nói.

- Quả thật cũng không dễ làm.
Tống Đoan Bình nói:
- Mấy ngày nay ta đều canh chừng Nhữ Nam Vương phủ, Triệu Tông Huy cũng không đi ra… Ta thấy y cũng biết bên ngoài căng thẳng, trốn trong mai rùa không ra.
Xong lại cười hắc hắc nói:
- Có thể dọa y không dám ra khỏi cửa, ác danh của ngươi cũng lớn đó.

- Không sao, nếu thật muốn tính kế, có trốn cũng không thoát.
Trần Khác lạnh lùng nói:
- Ta còn không phải là một ví dụ sao?

Tống Đoan Bình gật đầu nói:
- Ừ, ngươi tính làm như thế nào?

- Gậy ông đập lưng ông.
Trần Khác căm hận nói:
- Chúng tưởng ta sẽ dùng đến sức, nhưng ta càng muốn dùng đến trí! Bọn chúng muốn vu oan hãm hại ta thế nào, ta sẽ làm lại như vậy!
Hắn thấp giọng nói với Tống Đoan Bình xong rồi đứng lên.

- Ta khinh… Ta khinh…
Tống Đoan Bình vừa nghe vừa không ngừng ngạc nhiên thán phục:
- Xem ra lần này ngươi rất hận rồi…
Dừng một chút lại nói:
- Chỉ có điều ngươi tìm long bào ở đâu? Không phải có tiền là mua được đâu.

- Bên trong đoàn hát là đủ rồi.
Trần Khác cười lạnh nói:
- Đâu cần là giả hay thật, đều có thể khiến y chết.


Buổi chiều cùng ngày, Thường Bạch Ma bị áp giải về Hoàng Thành Ti.

Người vừa đến bắt đầu thẩm vấn, Thường Bạch Ma như tên Hòa thượng với tay không tới đầu* nói:
- Không phải đã thẩm vấn rồi sao?
*Vì suy nghĩ theo cách người khác nên không biết mình suy nghĩ gì.

Hoạn quan thẩm vấn nhìn quan quân áp giải, người đó cười nói:
- Trên đường hù dọa gã một chút, không ngờ lại dọa đến mức gã khai toàn bộ.

- Vậy cũng bớt việc rồi.
Hoạn quan kia gật đầu nói:
- Ngươi cứ nói, ai kêu ngươi làm…

- Đã khai ra hết một lần rồi…
Thường Bạch Ma bĩu môi nói.

- Ít nói lại đi!
Quan quân trừng mắt nhìn gã nói:
- Mau khai thật ra!

Sau nửa canh giờ, hoạn quan liền cầm khẩu cung đi bẩm báo với Nội Thị Tỉnh Phó Đô Tri Thạch Toàn Bân việc ở Hoàng Thành Ti.

- Nhanh như vậy đã khai?
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...