An Tuyết Thần buồn ngủ mơ màng mở hai mắt ra. Lẩm bẩm "Ừ, đến rồi à, nhanh như vậy sao?"
"Ừ, chúng ta đã đến nơi rồi, chuẩn bị một chút đi, máy bay sắp hạ cánh rồi." Một bàn tay to của Lãnh nhẹ nhàng vuốt ve đầu nhỏ của An Tuyết Thần. Mọi người dài con mắt ra nhìn, trong đôi mắt của anh tràn đầy cưng chiều.
"Liệt thiếu gia, máy bay sắp hạ cánh rồi." An Tuyết Thần nhìn theo nơi phát ra thanh âm ngọt ngào, oa, đây không phải là nữ tiếp viên hàng không riêng sao, gương mặt nhìn đầy vẻ ái mộ. Tầm mắt của An Tuyết Thần lại chuyển qua nhìn mình rồi lại nhìn Lãnh. Người đàn ông này? Fuck, nơi này mà vẫn có thể quyến rũ phụ nữ.
"Yêu nghiệt." An Tuyết Thần cúi đầu tự lẩm bẩm nói. Nhưng mà một chữ cũng không sót rơi vào lỗ tai Lãnh. Khóe miệng kéo ra một nụ cười thật to. Buồn cười nhìn An Tuyết Thần đang cúi đầu.
"Tớ cho rằng cậu đang khen tớ?"
"À? Cậu nghe thấy?" An Tuyết Thần không thể tin nhìn Lãnh, bởi vì thanh âm của cô chỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu, cậu ấy cư nhiên nghe thấy.
"Khụ khụ" An Tuyết Thần lúng túng ho khan một cái. Sau đó trừng mắt liếc nhìn Lãnh Liệt.
"Đúng vậy, cậu xem một chút, mỹ nữ người ta thèm muốn cậu đó."
Lãnh Liệt nghe cô nói như vậy. Sau đó cầm lấy cái đệm lông đắp lên người An Tuyết Thần.
"Tớ hi vọng, cậu vì tớ mà thèm muốn."