Tài xế rốt cuộc nghe thấy chỉ thị của tổng giám đốc, xoay người, yên lặng trở lại trong xe, nhanh chóng điều khiển xe chạy ra khỏi lâm viên u tĩnh, hướng đường lớn chạy tới.
Trang Hạo Nhiên một tay ôm chặt Đường Khả Hinh vào trong ngực, một tay nhẹ vuốt tóc cô, cúi người xuống vừa yêu thương vừa hôn cô.
Đường Khả Hinh lộ ra nụ cười ngọt ngào, tựa ở trong lòng Trang Hạo Nhiên, nghe nhịp tim vừa kiên cường vừa có lực của anh, nhớ tới hai người vừa ở trong buồng xe k*ch t*nh, cô có chút kích động, xuẩn tâm dạt dào, kìm lòng không được vươn tay, quấn quanh cái hông của anh, mặt dán vào trước lồng ngực của anh, hưởng thụ tình cảm mãnh liệt ấy, tồn tại cảm giác ôn nhu cùng an toàn.
Trang Hạo Nhiên cúi xuống phía dưới, nhìn về phía Đường Khả Hinh như chim nhỏ nép vào bên người, trong lòng có thứ tình cảm kiên định, lại nhẹ bắt lấy cái cằm của cô, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, thâm tình nhìn cô.
Đường Khả Hinh cũng không chút nào che giấu, ôn nhu động lòng người nhìn về phía anh, dường như nhìn ra người đàn ông này đã vì mình tịch mịch, cô đơn lâu ngày, kìm lòng không được lại vươn hai tay, kéo cổ của anh xuống, tặng cho anh một nụ hôn nồng cháy.
Trang Hạo Nhiên cảm xúc dâng trào tươi cười, vươn tay ôm eo của cô, thâm tình hôn cô.
Lúc này, chân trời là một dải lụa màu hồng, chẳng biết từ lúc nào, trời cũng đã tối, một làn gió mang theo sự tươi mát ngọt ngào thổi đến, mưa nhỏ lất phất, toàn cảnh giống như bị bao phủ bởi một tầng sương mù lãng mạn .
5 giờ 45 phút , xe thắng gấp ở trung tâm đổi tiền thưởng lớn nhất thành phố.
Đường Khả Hinh cũng không kịp mở dù, liền đẩy cửa xe ra, đón làn mưa phùn nhỏ phiêu lãng, nhấc lên làn váy thật dài , ôm cái hộp nhỏ, hưng phấn chạy lên bậc thang.