Vì thế Hàn Đông không muốn nghe Vương Quân Bảo nói bất cứ lý do nào. Dù sao mọi chuyện đã quậy lên như vậy, trên huyện chắc chắn cũng phải nghiêm túc xử lý.
Chuyện ầm ĩ lên như vậy cũng có thể cho thấy, vấn đề ở nhà máy xi măng Đại Hoa rất nghiêm trọng.
Đến phòng họp, Hàn Đông liền nói trước, rất rõ ràng, bốn người đại biểu không cần lo sợ gì cả, có vấn đề gì đều có thể đề xuất, trên huyện nhất định nghĩ cách giải quyết.
Sau đó, Hàn Đông liền để Cam Minh Địch phụ trách việc này, hắn ngồi yên một bên nghe.
Nếu không phải vì Phương Trung gọi điện thoại tới thì Hàn Đông cũng chẳng lo đến việc này. Giờ Hàn Đông còn có bao nhiêu là chuyện bận rộn.
Mấy vị đại biểu công nhân kia ban đầu còn có chút lo lắng, nhưng sau dần dần cũng thả lỏng, liên tục đưa ra các vấn đề.
Từ lời nói của họ, Hàn Đông càng khẳng định, sở dĩ nhà máy xi măng trở thành như thế đều có liên quan trực tiếp đến giám đốc Vương Quân Bảo này.
Nói chuyện gần một giờ, Hàn Đông nói:
- Các anh cứ yên tâm, trên huyện nhất định sẽ xem trọng vấn đề mà các anh vừa nói. Lần này, sở dĩ phòng Kiểm toán huyện đến thanh tra tài vụ nhà máy xi măng cũng không phải vì đóng cửa nhà máy xi măng, mà chỉ muốn biết rõ nguyên nhân vì sao nhà máy xi măng không có được hiệu quả và lợi ích để có thể đưa ra biện pháp giải quyết. Sau khi các anh trở về, cũng nên giải thích với mọi người, cho mọi người yên tâm. Trên huyện không thể không nghĩ đến miếng cơm của mấy trăm công nhân trong nhà máy xi măng đâu.
Mấy đại biểu công nhân này vẫn có hảo cảm với Hàn Đông, ít nhất thái độ của Hàn Đông với mọi người từ đầu đến cuối luôn tốt, vì thế cũng khá tin tưởng lời nói của hắn.
Hàn Đông lại cho họ số điện thoại của văn phòng hắn, để nếu như bọn họ còn có vấn đề gì, thì có thể gọi điện thoại cho hắn giải quyết.
Như thế mấy công nhân kia càng yên tâm hơn. Hàn Đông bảo Lư Mỹ Kim chuẩn bị xe đưa bốn đại biểu công nhân trở về an toàn.
Sau đó, Hàn Đông liền nói hết tình hình cho Phương Trung biết.