Cứ thế trôi qua bảy tám ngày, đại phu đã bốc thuốc mang đến. Tần Thư bảo Tiểu Hồi Hương canh chừng, mỗi ngày uống ba lần, mỗi lần uống một bát lớn. Đến mức Tần Thư cảm thấy dường như cả ngày lúc nào cũng ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng đâu đây, miệng lưỡi dù ăn bất cứ thứ gì cũng đều thấy đắng ngắt.
Đám hạ nhân nghe theo lệnh của Lục Trạch, quả nhiên không dám để nàng ra khỏi phủ nữa. Ngay cả khi nàng dạo chơi trong trạch viện hơi lâu một chút, họ cũng sẽ khuyên nàng nên quay về phòng, nói rằng: “Ngoài trời lạnh lắm, cô nương mà nhiễm lạnh thì bệnh làm sao mà khỏi được?”
Tần Thư cảm thấy lòng không thuận, nhưng nàng hiểu rõ những người này đều chỉ làm theo lệnh của Lục Trạch, có trút giận cũng chẳng thể trút lên đầu họ được, nên mỗi ngày nàng cứ vào thư phòng ngồi lỳ suốt nửa buổi.
Ngày hôm ấy, cơ thể Tần Thư đã khỏe lại, nàng đang luyện chữ thì thấy Tiểu Hồi Hương hớn hở chạy vào: “Cô nương, đại nhân phái Trừng nương tử mang đồ tới rồi ạ. Những thứ khác không tính, chỉ riêng gấm vóc tiến cung đã có cả một rương lớn, người mau ra xem đi.”
Vẻ mặt của Tần Thư vẫn rất thản nhiên, nàng để tờ đại tự vừa viết xong sang một bên cho khô: “Có gì mà khiến người ta phải vui mừng đến thế sao?”
Tiểu Hồi Hương biết rõ nàng vốn chẳng để tâm đến những thứ này, liền nhỏ giọng nói: “Cô nương, đại nhân từ sau hôm Lạp Bát rời đi đến nay đã ròng rã bảy ngày không ghé qua. Hôm nay lại là đêm Giao thừa, chắc hẳn tiệc tùng nhiều nên ngài ấy không sang được. Thế nhưng đại nhân vẫn luôn nhớ đến người đấy thôi, dẫu sao cũng đã sai người gửi bao nhiêu đồ sang đây còn gì.”
Tần Thư không có ý định đi ra ngoài, nàng lại cầm bút tiếp tục viết chữ: “Em ra xem là được rồi, ta không cần thiết phải ra đó.”
Tiểu Hồi Hương “vâng” một tiếng rồi khẽ thở dài. Tính khí của cô nương thật chẳng khác gì đại nhân, một khi đã quyết định việc gì thì chẳng ai khuyên can nổi. Nàng đâu có biết rằng, đám người trong viện tử này tuy nói là hầu hạ cô nương, không cần về lại phủ Tổng đốc, nhưng tiền lương hàng tháng đều do phủ Tổng đốc phát cho cả. Đại nhân mà nhất thời lạnh nhạt với nơi này, thì lũ người lười nhác kia thế nào cũng nảy sinh lòng tức tối, làm việc chậm chạp mà thôi.
Cô ấy khẽ lắc đầu, bước ra khỏi cửa liền nhìn thấy Trừng nương tử, bèn nhún người hành lễ: “Trừng nương tử, cô nương nhà tôi trong người không được khỏe lắm.”
Trừng nương tử mỉm cười, trao lại danh mục quà tặng cho Tiểu Hồi Hương: “Không sao, cô nương không khỏe thì ngươi cứ nhận lấy lễ đơn này là được. Chỉ có điều có lời này cần chuyển tới cô nương, hôm nay Gia có việc đến phủ Vương tướng phụ, e là không thể qua đây cùng đón Giao thừa được.”
Tiểu Hồi Hương “a” lên một tiếng kinh ngạc: “Sao Tết nhất mà lại đi ra ngoài đón thế ạ?” Cô ấy đâu có biết rằng, vị Lục đại nhân này vốn đã sớm nói là sẽ cưới tiểu thư nhà Vương tướng phụ.
Nghe thấy tiểu nha đầu kia hỏi, Trừng nương tử liền nói hết ra: “Vốn dĩ là không có cái lý đó, nhưng vì Vương thái phu nhân đã sai người sang đây hỏi han về chuyện của cô nương, nên Gia không thể không đích thân tới bái phỏng.” Trừng nương tử lại dặn dò thêm Tiểu Hồi Hương: “Ngươi hãy hầu hạ cô nương cho cẩn thận, đừng để xảy ra sai sót gì nữa.”
Tiểu Hồi Hương không rõ nội tình nên nghe mà cứ mơ hồ, vào đến cửa vẫn còn lầm bầm: “Việc này thì có liên quan gì đến cô nương nhà mình chứ? Mà mình thì đã để xảy ra sai sót gì cơ chứ?”
Tần Thư dĩ nhiên hiểu rõ, những lời này là cố ý nói cho nàng nghe. Chỉ là nàng chẳng hề bận tâm, Lục Trạch không đến đây trái lại càng đúng ý nàng. Nếu như phủ Vương tướng phụ có thái độ cứng rắn, ép Lục Trạch phải đuổi nàng đi, thì đó lại là chuyện tốt không gì bằng.
Tuy nhiên, nghe xong những lời này, Tần Thư mới giật mình kinh ngạc: “Hôm nay đã là đêm Giao thừa rồi sao?”
Tiểu Hồi Hương không nhịn được mà càm ràm nàng: “Cô nương, người thật là, sống đến mức chẳng còn biết ngày tháng gì nữa rồi. Hôm nay chẳng phải là Giao thừa thì còn là ngày nào? Tối nay trong trạch viện của chúng ta còn mời cả gánh hát về hát kịch đấy, người ta đã nghỉ lại ở viện ngoài, đang chuẩn bị hóa trang cả rồi kia kìa.”
Tần Thư đến đây đã gần mười năm, nhưng cũng chỉ mới vài năm gần đây nàng mới coi như biết nghe kịch, nàng hỏi: “Ai sắp xếp vậy?”
Tiểu Hồi Hương cười đáp: “Là Trừng nương tử dặn người đi mời đấy ạ, nói là sợ đại nhân không có nhà thì cô nương đón Tết sẽ buồn tẻ.”
Tần Thư gật đầu, không muốn làm mất hứng của đám hạ nhân. Khi màn đêm buông xuống, nàng cho bày vài bàn tiệc rượu bên sân khấu kịch, bảo mười mấy nha hoàn cứ tự nhiên ngồi vào chỗ, không cần phải giữ lễ tiết gò bó.
Tần Thư chống tay, nhìn vị võ sinh trên sân khấu thực hiện những động tác vô cùng dứt khoát, mỗi khi người đó nhào lộn một vòng là lại khiến bên dưới rộ lên một tràng vỗ tay khen ngợi.
Tiểu Hồi Hương chạy đến bên cạnh Tần Thư, nói: “Cô nương, lát nữa mình gọi người kia lại hỏi xem sao, sao mà huynh ấy nhào lộn giỏi thế không biết?”
Tần Thư gật đầu. Một lát sau, bầu gánh của gánh hát dẫn vị võ sinh kia đi tới, quỳ lạy nói: “Gánh Trường Xuân xin thỉnh an phu nhân, chúc người vạn phúc kim an.”
Tần Thư vốn không quen với việc người khác quỳ lạy mình, nàng mỉm cười: “Đứng lên cả đi, trời lạnh thế này đừng quỳ nữa. Mang cho họ hai cái ghế, cứ ngồi xuống nói chuyện là được rồi.”
Vị bầu gánh kia khom người: “Tạ ơn phu nhân đã quan tâm.”
Tần Thư chỉ tay về phía vị võ sinh đang đi theo sau ông ta, trên sân khấu thì thân thủ vô cùng linh hoạt, nhưng khi xuống đài trông dáng người có vẻ hơi nhỏ nhắn, nàng hỏi: “Là mấy nha hoàn của ta muốn gặp hắn, kiểu người nhào lộn dứt khoát như vậy cũng thật hiếm thấy.”
Bên cạnh đã có người bưng lên một khay bạc trắng, Tần Thư nói: “Trời đông giá rét, lại đúng đêm Giao thừa mà vẫn phải gọi các người tới dựng rạp diễn kịch, thật là ngại quá. Chút tấm lòng thành này, các người đừng từ chối.”
Những người như họ vốn sống nhờ vào việc làm ăn mỗi dịp lễ Tết, vị võ sinh kia nhận lấy bạc, rồi cất giọng thanh thúy nói: “Tạ ơn phi nhân đã ban thưởng.”
Giọng nói ấy vừa cất lên đã khiến đám nha hoàn và bà tử đều giật mình kinh ngạc. Tiểu Hồi Hương ghé sát vào tai Tần Thư nói nhỏ: “Cô nương, là một cô gái kìa!”
Các gánh hát thời bấy giờ thực sự bị coi là tầng lớp thấp kém nhất, và cũng không hề có chuyện nữ giới được lên sân khấu hát kịch. Vị bầu gánh sợ chủ nhà sẽ kiêng kỵ điều này, vội vàng kéo cô bé kia ra phía sau mình, rồi gấp gáp giải thích: “Xin phu nhân nghe tôi trình bày, con bé này là lén lút trà trộn vào, tôi thực sự không hề hay biết. Nó không phải người của gánh hát chúng tôi đâu…”
Cô bé kia lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồi với Tần Thư: “Phu nhân xin tha tội, phu nhân xin tha tội!”
Dáng vẻ của hai người họ trông vô cùng buồn cười, khiến đám nha hoàn và bà tử đều phải che miệng cười rộ lên.
Tần Thư xua xua tay, rồi mỉm cười nói: “Làm gì mà đến mức phải dập đầu thế này chứ, ta thấy ngươi nhào lộn còn giỏi hơn khối võ sinh nam ấy.” Nói xong, nàng lấy thêm một bao bạc riêng ở bên cạnh, vẫy tay gọi cô bé lại gần: “Đã lỡ dập đầu với ta thêm mấy cái rồi, thì ta cũng không thể thiếu phần tiền mừng tuổi cho ngươi được.”
Cô bé kia còn nhỏ tuổi, nhận được tiền là lập tức hớn hở ngay, láu lỉnh hẳn lên, gương mặt vẫn còn đầy lớp phấn son hóa trang: “Con mới học được một khúc hát nhỏ, xin được hát cho phu nhân nghe ạ.”
Tần Thư mỉm cười gật đầu, liền thấy cô bé kia vẫy vẫy tay về phía sân khấu, tiếng đàn tiếng tiêu dần dần vang lên, tiếng ngâm nga bắt đầu cất giọng.
Một cây đàn tranh, một chiếc sáo tiêu, âm luật tựa như sóng triều cuồn cuộn ập đến, khiến Tần Thư sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay không sao kiềm chế được mà run rẩy không thôi.
Tiểu Hồi Hương vốn đang chăm chú lắng nghe, vừa quay đầu lại thấy mặt mũi Tần Thư trắng bệch, người run lẩy bẩy, sợ rằng nàng lại thấy không khỏe ở đâu, bèn vội hỏi: “Cô nương, người không khỏe ạ?”
Tần Thư lắc đầu, một bàn tay siết chặt lấy cán quạt đến mức các khớp ngón tay đều trắng bệch. Nàng gắng gượng nở một nụ cười, rồi hỏi cô bé kia: “Khúc hát ngươi vừa xướng đó, là ai đã dạy ngươi? Ai là người viết nhạc, và ai là người phổ lời?”
Cô bé kia bị nàng làm cho hoảng sợ, lắp bắp đáp: “Là ca ca dạy con ạ, con cũng không biết là ai viết nữa.”
Vị bầu gánh sợ con bé đắc tội với quý nhân, vội vàng tiếp lời: “Bẩm phu nhân, đây vốn là khúc nhạc truyền từ kinh thành tới. Bản thân nó vốn không đúng âm luật cho lắm, nhưng chỉ vì lời từ là do đương triều Đại học sĩ Hạ Thượng thư lấy hóa danh để viết, lại thêm giai điệu dễ thuộc dễ hát, nên mới khiến đám trẻ con này học theo.”
Tần Thư ngồi sụp xuống, cả người bủn rủn, nàng hỏi: “Mưa lớn rơi đất U Yến, sóng trắng cuộn ngất trời, ngoài Tần Hoàng Đảo thuyền đánh cá… câu này là ai viết?”
Tiểu Hồi Hương thấy Tần Thư có biểu hiện bất thường như vậy, lo lắng hỏi: “Cô nương, người làm sao thế ạ?”
Vị bầu gánh quỳ xuống nói: “Chẳng dám giấu gì phu nhân, đây đúng là một câu do Hạ Thượng thư phổ. Chuyện là mười năm trước, vào buổi Kim Đài yến tiệc của Bệ hạ, Hạ Thượng thư trong lúc say rượu đã sáng tác ra, việc này ai ai cũng biết. Tuy rằng sau khi tỉnh rượu, Hạ Thượng thư nói câu này vốn không phải do ngài ấy làm ra, cũng không cho phép đề tên mình vào. Vậy nên dù câu này không có tên tác giả, nhưng thiên hạ đều rõ là do Hạ Thượng thư làm.”
Hơi thở của Tần Thư trở nên dồn dập, móng tay chẳng biết từ lúc nào đã bấm sâu vào lòng bàn tay, nàng hỏi: “Vị Hạ Thượng thư này, chính là Hạ học sĩ ở trên triều đình, Hạ Cửu Sanh, có phải không?”
Vị bầu gánh cũng từng nghe qua những lời đồn thổi đầu đường xó chợ rằng, vị Mân Chiết Tổng đốc Lục Trạch hiện nay vốn dĩ xưa nay luôn bất hòa với vị Hạ học sĩ, người phụ nữ hiếm hoi làm quan trong triều kia. Ông ta thầm oán trách con bé này, sao lại cứ nhằm lúc ở trong phủ đệ này mà hát từ khúc của Hạ học sĩ cơ chứ. Nghĩ đến đây, ông ta vừa không ngừng tự tát vào miệng mình vừa nói: “Phu nhân thứ tội, phu nhân thứ tội, là chúng tôi không nên hát từ khúc của Hạ Thượng thư…”
Tần Thư nghe xong, trên gương mặt nhợt nhạt thoáng hiện lên một nụ cười kỳ quái. Nàng ổn định lại tinh thần, bấy giờ mới nói: “Ta chỉ tiện miệng hỏi thôi, chẳng ngờ lại làm các người sợ hãi đến thế.” Nói xong, nàng kéo cô bé kia đứng dậy: “Tiểu muội muội, thật xin lỗi, đã làm muội sợ rồi.”
Lúc này, Tần Thư đã chẳng còn chút hứng thú nào để nghe kịch nữa. Chỉ vì sợ cô bé kia khi quay về sẽ bị phạt, nàng đành miễn cưỡng ngồi thêm một lát, nghe hết một đoạn trong vở 《Kinh Mộng》, bấy giờ mới khẽ ngáp một cái rồi nói với đám nha hoàn và bà tử: “Ta buồn ngủ rồi, không ngồi thêm được nữa, ta về trước đây. Hôm nay hiếm khi thời tiết đẹp, không gió cũng chẳng mưa tuyết, các ngươi cứ ở lại đây nghe thêm vài vở kịch rồi hãy về nghỉ ngơi.”
Mọi người nghe vậy đều vui mừng khôn xiết, đồng thanh đáp: “Tạ ơn cô nương ban ân.”
Chỉ có Tiểu Hồi Hương là thấy Tần Thư có biểu hiện bất thường như vậy. Cô ấy đi theo nàng về phòng, vào phòng trà phía ngoài pha nước trà bưng lên, thấy dáng vẻ đứng ngồi không yên của nàng thì mới ướm lời hỏi: “Cô nương, sao người vừa nghe thấy bài từ đó là đã…?”
Tần Thư đang lục lọi sách trên kệ, nghe vậy liền hỏi lại: “Thì đã làm sao?”
Tiểu Hồi Hương ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: “Em cũng không nói rõ được, hình như người bị dọa sợ, mà hình như lại là đang vui…”
Tần Thư lấy từng quyển sách trên giá xuống, hỏi: “Trong nhà có quyển sách nào của Hạ Cửu Sanh không?”
Tiểu Hồi Hương vốn không biết chữ, cô bé nhăn nhó nói: “Cô nương, sao người lại mỉa mai em như thế, rõ ràng người biết thừa nô tỳ không biết chữ mà. Chẳng phải lúc nãy người vừa bảo mệt muốn đi ngủ sao, sao giờ lại lục tung sách vở lên thế này?”
Lúc này Tần Thư đang phấn khích đến mức chỉ muốn chạy ngay ra ngoài gào thét vài tiếng, đâu còn tâm trí nào mà ngủ nghê cho được. Nàng vẫy tay gọi cô ấy lại gần: “Em có từng nghe kể về những chuyện liên quan đến Hạ Cửu Sanh không?”
Tiểu Hồi Hương gật đầu: “Biết ạ, em nghe người ta nói mấy bài văn gì đó của bà ấy đều là do cha và ca ca viết thay cả. Hơn nữa cũng là nhờ giỏi nịnh bợ nên mới làm được chức quan to đến thế.”
Tần Thư vốn đang đầy đầu những ảo tưởng không thực tế, bị cô ấy nói vậy thì lập tức nghẹn lời. Nàng gập ngón tay gõ nhẹ vào đầu cô ấy một cái: “Ai nói với em những chuyện này thế, sao lại đi đặt điều nói xấu người ta như vậy?”
Tần Thư đi vào phòng tắm để rửa mặt súc miệng, Tiểu Hồi Hương đứng ở cửa ôm bộ nội y sạch để thay, vẫn dõng dạc nói: “Cô nương xem, bà ấy là phận nữ nhi mà lại vượt mặt bao nhiêu đàn ông như thế, suốt ngày lăn lộn trong đám đàn ông, chẳng biết chừng là thực sự có cái gì đó…”
Tần Thư tắm rửa xong đi ra, cầm lấy bộ nội y rồi sầm mặt nói: “Bà ấy là nữ nhi thì đã làm sao? Chính em cũng là nữ nhi, sao lại nghĩ người ta như thế? Chẳng lẽ không cho phép đàn ông kém cỏi hơn phụ nữ hay sao?”
Tiểu Hồi Hương biết Tần Thư không thích nghe những chuyện đó nên lập tức ngậm miệng lại. Chờ đến khi Tần Thư tắm gội xong, cô ấy lẳng lặng cầm khăn bông đến lau tóc cho nàng.