Tiểu Hồi Hương đứng ở ngoài cửa, nghe thấy bên trong đầu tiên là một hồi cãi vã gay gắt, kế đến là những tiếng ‘xoảng, xoảng’ chói tai, một loạt tiếng đồ sứ vỡ nát truyền ra.
Cô ấy run cầm cập đứng đó một lúc, vừa mới định ghé mắt nhìn trộm vào trong thì đã thấy đại nhân đùng đùng nổi giận đẩy cửa bước ra. Ngài ấy bước phăm phăm xuống sân năm sáu bước rồi mới dừng lại, gằn giọng hạ lệnh: “Từ hôm nay trở đi, không cho phép cô nương ra khỏi cửa nửa bước. Đám người các ngươi nếu còn để tái phạm, thì cứ cẩn thận xương cốt của mình đấy.”
Tiểu Hồi Hương cũng đã ở trong phủ Tổng đốc được vài tháng, nhưng chưa bao giờ thấy Lục Trạch nổi trận lôi đình đến thế. Cô ấy sợ hãi quỳ sụp xuống ngay tức khắc, đợi đến khi Lục Trạch đi khuất sau cửa nguyệt động thì mới dám ngẩng đầu lên.
Tiểu Hồi Hương vỗ vỗ vào đùi mình cho bớt run rồi mới đi vào trong. Cô ấy thấy tấm bình phong đã bị xô đổ, mảnh sứ vỡ vụn vung vãi khắp sàn, chẳng biết đã có bao nhiêu món đồ quý giá tan tành. Không nghe thấy tiếng của cô nương, trong lòng cô ấy bỗng nảy ra ý nghĩ hãi hùng: chẳng lẽ cô nương bị đại nhân đánh ngất rồi sao? Cô ấy đánh bạo cất tiếng gọi thử: “Cô nương?”
Cũng chẳng có một ai đáp lại cô ấy.
Tiến sâu vào bên trong thêm một chút nữa, đập vào mắt là một vũng mực lớn loang lổ, nếu không cẩn thận là suýt chút nữa đã giẫm phải rồi. Cô ấy lại cất tiếng gọi, tiếng gọi nhỏ rề rà như tiếng mèo kêu: “Cô nương?”
Tần Thư đang đứng bên cạnh tủ quần áo, thấy dáng vẻ khúm núm, lấm lét như kẻ trộm của Tiểu Hồi Hương thì cảm thấy khá buồn cười. Nàng tiện tay lấy quả tú cầu ném về phía đó: “Ta ở đây này.”
Tiểu Hồi Hương ngẩng đầu lên, thấy Tần Thư đã cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ còn mặc lớp trung y, trên tay đang vắt một chiếc áo choàng lông cáo vừa lấy ra từ trong tủ. Cô ấy mừng rỡ reo lên: “Cô nương, người không bị ăn đòn sao?”
Tần Thư bật cười thành tiếng, nàng mặc y phục vào rồi chỉ tay xuống một chiếc áo dưới đất: “Bị dính mực rồi, em mau mang ra ngoài ngâm nước ngay đi, xem thử có giặt sạch được không.”
Tiểu Hồi Hương thấy nụ cười trên mặt Tần Thư không có vẻ gì là gượng ép, cô ấy ôm lấy chiếc áo, ‘vâng’ một tiếng rồi khẽ hỏi: “Cô nương, vừa rồi trong phòng xảy ra chuyện gì thế ạ? Lúc đại nhân vừa ra ngoài trông giận dữ lắm, còn hạ lệnh từ nay về sau không cho phép cô nương bước chân ra khỏi cửa nữa.”
Tần Thư mím môi cười: “Ta nào biết bản thân nhất thời đã nói lời gì mà đắc tội với vị đại nhân nhà em chứ? Hay là, em đi hỏi giúp ta nhé?”
Tiểu Hồi Hương xua tay liên hồi, miệng cười gượng gạo: “Cô nương, người đừng có trêu chọc em nữa, em nào có gan đó chứ?”
Tần Thư cảm thấy bản thân vẫn tự tại như mọi ngày. Sau khi dùng xong bữa tối, nàng đọc sách một lát rồi lên giường đi ngủ. Không có Lục Trạch ở bên cạnh quấy rầy, nàng lại đánh một giấc ngon lành đến tận khi trời sáng.
Vào ngày mùng tám tháng Chạp, Tần Thư thương tình đám người hầu vất vả, nên chỉ giữ lại hơn mười người đơn thân lẻ bóng ở lại trong viện tử hầu hạ, còn lại đều cho về nhà hết để đón Tết.
Nàng còn gọi sẵn tiệc rượu cho đám nha hoàn ngồi uống rượu, rồi chơi trò hành tửu lệnh. Tiệc vừa mới bắt đầu, mới ăn được vài hạt lạc thì nàng thấy bụng dưới hơi đau lâm râm. Vào đến phòng vệ sinh xem thử, quả nhiên là ‘đến tháng’ thật. Trong phút chốc, tảng đá lớn trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống đất, nàng mỉm cười lẩm nhẩm: “A Di Đà Phật, Thiên Chúa Giê-hô-va, Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ!”
Lần nào đến kỳ kinh nguyệt, Tần Thư cũng đều đau đớn không thôi. Lúc bước ra khỏi tịnh thất, bụng dưới của nàng đã bắt đầu đau quặn từng cơn. Nàng tựa vào tường ngồi thụp xuống một lúc lâu, sau đó mới gượng dậy nổi để đi về phía giường.
Nàng rung chuông gọi Tiểu Hồi Hương vào rồi dặn: “Ta đến kỳ rồi, em đi nấu cho ta một bát trà gừng đường đỏ nhé.”
Tiểu Hồi Hương thấy sắc mặt của Tần Thư trắng bệch, trên trán lấm tấm lớp mồ hôi lạnh dày đặc thì giật bắn mình. Con ấy chưa từng thấy ai đến kỳ mà lại đau trầm trọng đến mức này, liền hỏi: “Cô nương, hay là để em đi mời đại phu tới nhé?”
Tần Thư lắc đầu: “Ta uống chút đồ nóng rồi đi ngủ là được. Trước giờ ta vẫn luôn như vậy, cũng chỉ đau nửa ngày thôi, sau đó sẽ ổn thôi mà.” Nàng vỗ vỗ tay con ấy: “Không cần lo lắng đâu.”
Tiểu Hồi Hương cũng chẳng cần xuống bếp, liền gọi phòng trà sắc một nồi trà gừng đường đỏ thật đặc rồi bưng vào. Nhẹ nhàng vén rèm lên, thấy mồ hôi lạnh trên trán Tần Thư đã khô đi, con ấy mới nói: “Cô nương, trà gừng đường đỏ sắc xong rồi đây ạ.”
Tần Thư chống tay ngồi dậy, chẳng quản nóng hổi mà uống cạn một bát lớn, rồi dặn dò: “Ta đi ngủ đây, em cứ đi uống rượu với mấy tỷ muội tốt của mình đi.”
Tiểu Hồi Hương lắc đầu: “Cô nương, để em ở lại trông chừng người.” Nói xong, con ấy lại vắt khô khăn tay, rồi lau mặt và lau tay cho Tần Thư.
Tần Thư cũng không còn tâm trí đâu mà bận tâm chuyện khác, nàng nhắm nghiền mắt chịu đựng cơn đau quặn thắt ấy. Chẳng biết đã qua bao lâu, khi cơn đau dịu đi đôi chút, nàng mới thiếp đi một giấc ngắn ngủi.
Nàng vốn ngủ không sâu, chỉ cần có người chạm nhẹ là đã tỉnh giấc. Bên ngoài chẳng rõ là giờ nào, vạn vật im lìm vắng lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi hun hút “vù vù”.
Một bàn tay với những vết chai mỏng khẽ chạm lên trán nàng, cất tiếng hỏi: “Thế nào rồi?”
Tần Thư chẳng biết đã vã ra bao nhiêu mồ hôi lạnh, đến mức phần tóc mái trước trán cũng bị thấm ướt. Nàng xoay người nhìn ra ngoài, liền thấy Lục Trạch đang đứng đó trong bộ áo bào thêu vân tròn màu đỏ sẫm. Trên vai hắn vẫn còn vương những bông tuyết chưa tan, nhưng dưới hơi nóng hầm hập trong phòng, những bông tuyết ấy chẳng mấy chốc đã tan chảy mất.
Tần Thư vẫn còn đau bụng dưới, nhưng so với lúc bắt đầu thì đã dịu đi nhiều, nàng cứ thế ngẩn người nhìn Lục Trạch.
Tuy sắc mặt của Lục Trạch cũng không mấy dễ coi, nhưng lời nói ra lại là: “Nếu vẫn còn đau thì để ta bảo người đi mời đại phu nhé?”
Tần Thư vốn dĩ lo sợ hắn cứ quấn quýt dây dưa mãi, “đi đêm lắm có ngày gặp ma”, chẳng biết chừng lúc nào đó sẽ thực sự mang thai. Chính vì thế nàng mới cùng hắn cãi vã một trận nửa thật nửa đùa, cứ ngỡ dù không khiến hắn lạnh nhạt với mình thì chí ít cũng phải dăm bữa nửa tháng hắn không ghé qua đây. Ngờ đâu, mới chỉ qua vài ngày mà hắn lại đến rồi.
Tần Thư ngây người nhìn hắn hồi lâu, lúc này mới lên tiếng: “Nghe nói sinh con còn đau gấp mười lần thế này…”
Lục Trạch thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Thư trắng bệch, đôi mắt đen láy toát lên vẻ linh động lạ thường. Tuy hắn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng cơn giận trong lòng đã tan biến quá nửa, hắn liền lạnh giọng mắng nhẹ nàng một câu: “Nói bậy!”
Tần Thư khẽ nhướn mày: “Ngài đang coi thường khoa học đấy.”
Lục Trạch nói: “Lại học đâu ra mấy cái từ mới lạ hoắc này thế, chắc chắn lại là đọc trong mấy cuốn sách của lão già Ôn Lăng kia chứ gì.”
Tần Thư nằm thẳng đơ, cũng chẳng thèm liếc nhìn Lục Trạch nữa, chỉ nhỏ giọng lầm bầm: “Không chỉ coi thường khoa học, mà còn là kẻ ủng hộ chủ nghĩa giáo điều đầy định kiến, kẻ hưởng lợi từ cái mớ Tam cương Ngũ thường của xã hội phong kiến, đúng là thành phần ngoan cố khó cải tạo nhất.”
Lục Trạch ghé sát đầu lại gần, hỏi: “Nàng vừa lầm bầm cái gì đấy?”
Tần Thư nắm lấy tay hắn, khẽ thở dài, dáng vẻ trông khá là đáng thương: “Ta sợ đau lúc sinh con lắm, hay là chúng ta không sinh có được không?”
Lục Trạch không nhịn được mà bật cười: “Nói bậy, thiên hạ này làm gì có người phụ nữ nào lại không sinh con?”
Tần Thư lườm hắn một cái, thấy bộ dạng xem đó là chuyện hiển nhiên của hắn thì thở dài thườn thượt. Nàng chẳng biết mình đang giận bản thân hay đang giận Lục Trạch nữa, liền kéo cao chăn trùm kín đầu, giọng nghẹt lại phát ra từ trong chăn: “Ta đi ngủ đây, ngài đi chỗ khác mà ngủ đi.”
Bên ngoài, Tiểu Hồi Hương vắt khô chiếc khăn nóng đưa cho Lục Trạch, rồi thưa: “Thưa đại nhân, đại phu đã đến rồi ạ, có nên mời vào không?”
Lục Trạch lật chăn ra, vừa lau mồ hôi trên trán Tần Thư, vừa ra lệnh: “Mời vào đi.”
Vị đại phu bước vào là một bậc thầy về phụ khoa. Giữa nửa đêm bị người của phủ Tổng đốc gọi dậy, vừa vào đến nơi đã thấy lớp lớp màn giường đã được buông xuống. Trên chiếc ghế xuân đặt trước giường là một nam tử đang ngồi, y phục sang trọng, khí độ phi thường. Ông ấy lập tức ôm lấy hòm thuốc quỳ xuống: “Thảo dân Vương Đình, khấu kiến Tổng đốc đại nhân.”
Lục Trạch phất tay ra hiệu cho ông ấy ngồi xuống: “Nội nhân tháng nào cũng đau bụng khó nhịn, trước đây cũng đã từng dùng thuốc nhưng không có tác dụng gì mấy, phiền tiên sinh bắt mạch rồi cân nhắc kê cho một phương thuốc hữu hiệu.”
Vương đại phu vuốt vuốt chòm râu: “Vâng, lão hủ nhất định sẽ tận lực.”
Từ trong màn giường đưa ra một bàn tay trắng ngần, mười ngón thon dài, trên cổ tay đắp một chiếc khăn lụa mỏng. Ông ấy đặt tay bắt mạch hồi lâu, lúc này mới lên tiếng: “Mạo muội hỏi phu nhân, có phải lúc nhỏ người từng bị nhiễm lạnh nghiêm trọng không?”
Tần Thư gật đầu: “Bản thân ta cũng không nhớ rõ nữa, chỉ nghe người bên cạnh kể lại, hình như có một lần ta bị rơi xuống hồ nước giữa mùa đông.”
Vương đại phu vuốt râu nói: “Đúng là vậy rồi. Bệnh của phu nhân là do triệu chứng tích tụ suốt nhiều năm trời, cũng cần phải điều dưỡng trong thời gian dài mới có hiệu quả, chứ chỉ uống vài thang thuốc thì tuyệt đối không có tác dụng đâu.”
Những lời này Tần Thư nghe xong cũng không thấy bất ngờ, bởi hầu như vị đại phu nào nàng gặp qua cũng đều nói như vậy. Nàng thu tay lại, rồi nghe vị lão đại phu kia nói tiếp: “Tuy nhiên, đại nhân và phu nhân cũng không cần quá lo lắng, chứng ngũ tạng không điều hòa này, đợi sau khi sinh con xong là có thể thuyên giảm phần lớn.”
Tần Thư nghe xong mà chỉ muốn đưa tay lên đỡ trán. Chẳng phải đây chính là cái bài quen thuộc của mẹ nàng sao, cái gì mà cứ sinh con xong là hết đau bụng? Chẳng có một chút căn cứ khoa học nào cả.
Lục Trạch nghe xong liền phất tay: “Vương đại phu, chúng ta ra ngoài phòng nói chuyện.”
Vừa ra khỏi gian phòng trong, Lục Trạch đã đi thẳng vào vấn đề chính: “Mạch tượng của nội nhân liệu có dễ thụ thai không?”
Vương đại phu nói: “Nội tình bên trong chưa rõ, nên lão hủ không dám đoán bừa. Tuy nhiên, mạch tượng của phu nhân có dấu hiệu từng uống thuốc tránh thai. Bản thân phu nhân vốn đã có thể trạng hàn, mà thuốc tránh thai thì ngay cả phụ nữ bình thường uống vào cũng dễ bị lanh t* c*ng. Muốn có thai, nhất định phải điều dưỡng thật kỹ lưỡng.”
Lục Trạch nghe xong, liền chắp tay nói: “Mọi sự phiền ông cả.” Sau đó, hắn ra lệnh cho người dẫn vị đại phu xuống để bốc thuốc.
Tần Thư nằm trên giường, cơ thể này của nàng vốn dĩ có thính giác và thị giác rất nhạy bén, dù bọn họ đã cố tình ra gian ngoài nói chuyện, nhưng nàng vẫn nghe rõ mồn một không sót một chữ nào.
Tần Thư nhìn Lục Trạch, rồi khẽ thở một tiếng: “Tại sao cứ nhất thiết phải sinh con?”
Xưa có Lý phu nhân đến tận lúc chết cũng không để Hán Vũ Đế nhìn thấy dung nhan tiều tụy vì bệnh tật của mình, nhưng lúc này nhìn Tần Thư, Lục Trạch lại cảm thấy mỹ nhân dù đang bệnh thì vẫn cứ là mỹ nhân. Hắn đưa tay vuốt lọn tóc mai trên trán nàng, thốt ra những lời từ tận đáy lòng: “Không sinh lấy một mụn con, thì lòng nàng sẽ chẳng bao giờ yên được.”
Cái logic này thật sự là vô sỉ đến cực điểm. Tần Thư ngoảnh mặt đi, nước mắt không tự chủ được mà tuôn rơi. Nàng rất muốn nói cho hắn biết rằng, cho dù có sinh con đi chăng nữa thì nàng cũng sẽ không cam chịu số phận, chỉ cần có cơ hội rời đi thì nàng nhất định sẽ đi.
Lục Trạch lẳng lặng nhìn nàng một lúc, rồi hắn mang theo khuôn mặt xám xịt rời đi.
Tiểu Hồi Hương đứng bên cạnh nghe hai người trò chuyện mà lòng run cầm cập, chỉ sợ họ lại nhất thời cãi vã. Chờ đến khi đại nhân đi khuất, cô ấy mới mang văn kiện cổ phần trong tay giao cho Tần Thư: “Tờ ngày hôm qua đã bị mực làm bẩn rồi, đây là tờ mới đại nhân sai người viết lại. Cô nương, phần cổ phần này viết tên của người, sau này dù chủ mẫu của phủ Tổng đốc có vào cửa thì đây vẫn là của người, ai cũng không lấy đi được.”
Thấy Tần Thư không đáp lời, cô ấy cũng đành phải cứng đầu nói tiếp: “Cô nương, không phải nô tỳ muốn lên mặt khuyên bảo người, mà thực sự là những gì đại nhân có thể làm vì người, thì ngài ấy đều đã làm hết mức rồi. Người cũng nên thông cảm cho ngài ấy một chút, đừng cứ coi nhau như kẻ thù thế được không? Phận nữ nhi cả đời này ai mà chẳng trải qua như vậy, lấy chồng sinh con, hầu hạ phu quân… Cô nương, người hãy nhận mệnh đi, đi theo đại nhân thì có gì không tốt cơ chứ?”
Cô ấy cứ lải nhải không ngừng khiến Tần Thư cảm thấy vô cùng phiền muộn. Quả thực, nếu xét theo tiêu chuẩn thời này, Lục Trạch đối đãi với một kẻ thân phận ngoại thất, một “tiểu thiếp dự bị” như nàng đã là quá tốt rồi, việc nàng không muốn sinh con chính là kiểu người không biết đủ.
Tần Thư tuyệt vọng nghĩ thầm, lẽ nào mình thực sự phải giống như một người phụ nữ cổ đại, cứ thế sinh con đẻ cái, coi chồng là trời mà sống hết cả cuộc đời này sao?
Nhưng ngay sau đó, nàng kiên quyết lắc đầu: Cho dù đây là xã hội phong kiến cổ hủ, nhưng vẫn có những người như biểu ca, vẫn có những người như Ôn Lăng tiên sinh mà, không phải ai ai cũng giống như Lục Trạch.