Giả Tiểu Lâu bưng chén trà, cứ mải cúi gầm mặt nhìn xuống đất. Gã chỉ dám ngồi ghé một góc mông trên chiếc đôn vuông chạm hình như ý, trông chẳng khác nào một con chim cút sợ hãi.
Cửa mở, một tiểu sai mặc áo lụa xanh bước vào phòng trà. Hắn ta cũng chẳng buồn đếm xỉa đến gã, tự mình rót chén trà uống, rồi liếc xéo một cái, trong lòng khinh miệt “hừ” một tiếng, chửi thầm hạng bán rẻ thân xác, nhưng ngoài mặt vẫn cười hì hì: “Ông chủ Giả, sao hôm nay ngài lại rảnh rỗi ghé qua đây vậy?”
Giả Tiểu Lâu cười xòa, hạng hào nô nhà quyền quý này gã nào dám đắc tội, liền chắp tay cung kính: “Việc này bỉ nhân cũng không rõ, là Giang quản gia sai người gọi tôi đến. Nghĩ chắc là quý phủ sắp có hỷ sự, nên cần hát đường hội chăng.”
Tên tiểu sai kéo lại vạt áo, lau mồ hôi, vừa sải bước đi ra ngoài vừa nói: “Vậy thì ngươi phải để tâm cho kỹ vào. Phủ chúng ta khó lắm mới có một hỷ sự, chẳng nói tới Hán Vương, Công chúa hay các vị Các lão đều có quà mừng, mà ngay cả trong cung cũng ban thưởng rất nhiều…”
Gã đang lầm bầm lầu bầu thì vừa vặn thấy một vị tỷ tỷ ở nội viện đi tới, bèn cười xòa rồi khom lưng hành lễ: “Tỷ tỷ Tiểu Hồi Hương.”
Tiểu Hồi Hương vốn đã gả cho người ta từ lâu, chỉ là nàng chê họ nhà chồng nghe quá chướng tai. Người ngoài gọi cô ấy là “Ngô Quy gia”, nghe qua chẳng khác nào đang gọi cô ấy là “con rùa”, nên cô ấy dứt khoát để mọi người cứ gọi mình như lúc trước cho xong.
Tiểu Hồi Hương hỏi: “Ông chủ Giả đâu rồi? Đại nhân đã tiễn khách xong, đang gọi ông ta tới thư phòng đấy.”
Giả Tiểu Lâu vội vàng bước ra, đi theo Tiểu Hồi Hương hướng về phía thư phòng. Trên đường đi, gã thấy trong vườn người ta đang hối hả trồng hoa tỉa cây, những cây hải đường to bằng miệng bát, nụ hoa trĩu cành, được bứng cả gốc mang về cấy lại.
Vừa bước vào thư phòng, qua khóe mắt, Giả Tiểu Lâu thấy một người đang đứng bên cửa sổ cầm bút vẽ tranh. Thấy gã đến, người nọ đặt bút xuống rồi phân phó: “Lui ra hết đi, ở đây không cần người hầu hạ nữa.”
Đám gia nhân đang đứng chầu đều lui ra ngoài. Giả Tiểu Lâu quỳ xuống dập đầu hành lễ: “Thảo dân Giả Tiểu Lâu, bái kiến Thượng thư đại nhân!”
Tiết trời dần nóng lên, Lục Trạch chỉ mặc một chiếc áo mỏng, thong thả tựa vào lưng ghế. Hắn cũng chẳng bảo gã đứng lên, chỉ hỏi: “Ta hỏi chuyện, ngươi phải trả lời cho thật thà.”
Giả Tiểu Lâu vốn nhát gan, quỳ ở đó gật đầu lia lịa: “Tiểu nhân nhất định biết gì nói nấy, không dám giấu giếm nửa lời.”
Lục Trạch hỏi: “Tần chưởng quỹ trước đây thích nghe kịch của ngươi sao?”
Giả Tiểu Lâu càng cúi đầu thấp hơn nữa. Vào thời điểm này, ai mà chẳng biết bệ hạ đã ban hôn cho Lục Thượng thư và Tần chưởng quỹ, gã nhất thời chỉ sợ Lục Trạch muốn tính toán nợ cũ: “Tần chưởng quỹ thực ra cũng không thích nghe kịch cho lắm, chỉ là thỉnh thoảng ghé qua ủng hộ mà thôi.”
Lục Trạch khẽ mướn mí mắt lên, hỏi: “Nàng ấy nói ngươi trông rất giống một vị cố nhân của nàng, vị cố nhân đó là ai?”
Tần Thư thực chất chưa bao giờ nói rõ những chuyện này, chỉ là thời gian trôi qua, Giả Tiểu Lâu qua vài câu hỏi han dò xét cũng đã đoán được tám chín phần: “Tiểu nhân không biết tên họ cụ thể, chỉ là có đôi khi Tần chưởng quỹ gọi tiểu nhân đến Tiểu Đàn Viên đánh cờ, thi thoảng nàng ấy thất thần, có gọi qua cái tên ‘A Yến’. Tiểu nhân cũng từng hỏi Tần chưởng quỹ, nhưng nàng ấy chưa bao giờ nói gì, chỉ biết là diện mạo có vài phần tương đồng, trước đây thường hay đánh cờ cùng Tần chưởng quỹ…”
…
Giả Tiểu Lâu quỳ bên trong, cũng chẳng biết đã bị thẩm vấn đi thẩm vấn lại bao lâu. Lúc bước ra khỏi cổng phủ Thượng thư thì mặt trời đã lặn, trước cửa có một chiếc kiệu nhỏ đang chờ sẵn: “Thôi gia mời ngài tối nay qua phủ một chuyến hát vài câu, mong ngài nể mặt.”
Trên bàn viết của Lục Trạch, những lời khai vừa rồi của Giả Tiểu Lâu được ghi chép dày đặc. Hắn lại lấy từ trong chiếc tráp bên cạnh ra một bức thư mà Hạ Cửu Sanh để lại trước khi đi, cẩn thận đối chiếu, hồi tưởng lại ngôn hành cử chỉ thường ngày của Tần Thư: sự bướng bỉnh không phục tùng ăn sâu vào xương tủy, tuy thân phận là nha hoàn nhưng chưa bao giờ tự coi mình là hèn mọn, khác hẳn người thường.
Hắn lại điều gia nhân cũ từ Nam Kinh về hỏi chuyện, mới biết được rằng sau khi bị rơi xuống nước năm mười tuổi, nàng dường như đã hoàn toàn biến thành một con người khác.
Lục Trạch vốn là môn đồ của Khổng Thánh nhân, xưa nay chẳng hề tin chuyện thần tiên ma quỷ, nhưng lúc này đây trong lòng cũng đã tin đến vài phần, e rằng vị “Đổng Bằng Nhi” này không còn là “Đổng Bằng Nhi” của ngày xưa nữa. Những lời say, lời mê sảng mà nàng từng nói sau khi uống rượu trước kia, giờ đây tất cả đều có thể xâu chuỗi lại với nhau từng chút một.
Lần này đến Tiểu Đàn Viên, hắn đi bằng cửa chính, đám người hầu cung kính mời hắn đến Minh Quang Đường nơi Tần Thư ở. Lúc tới nơi, Tần Thư vẫn còn đang bàn việc ở nghị sự sảnh, chẳng thấy bóng dáng đâu. Hành ca nhi đang ngồi trước bàn viết tập viết chữ đại tự, thằng bé nhìn qua khe cửa sổ thấy Lục Trạch mà cứ như không thấy, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Tần ma ma dâng trà cho Lục Trạch: “Ngài cứ thong thả ngồi chơi, cô nương nhà chúng tôi đang ở bên ngoài bàn bạc công việc với các chưởng quỹ. Lão nô xin phép vào mời tiểu công tử ra tiếp khách ạ.”
Nói xong, bà ấy bưng hai đĩa nhỏ gồm bánh cuộn kem thông giòn và bánh gạo nếp đường phèn đi vào trong. Thấy gương mặt Hành ca nhi vẫn đang căng thẳng, bà cười nói: “Hành ca nhi nhà ta chiều nay đã không dùng bữa rồi, giờ mà còn không chịu ăn chút đồ ngọt sao? Đây là ma ma nhân lúc cô nương không có nhà, đặc biệt xuống bếp mang lên cho ca nhi đấy.”
Hành ca nhi vốn thích ăn đồ ngọt nhất, lúc này cậu bé liền buông bút xuống, cầm một miếng bánh cuộn kem thông giòn nhỏ cắn một miếng, rồi nói: “Ma ma, mới đổi đầu bếp sao ạ? Sao vị lại thanh ngọt hơn trước nhiều thế, đến một chút mùi ngái của sữa cũng không có.”
Tần ma ma thuận thế nói luôn: “Đây là đầu bếp do phủ Thượng thư giới thiệu đến, làm những món điểm tâm này là khéo nhất đấy, ngay cả cô nương bình thường vốn không thích ăn đồ ngọt mà cũng dùng thêm một miếng.”
Hành ca nhi coi như không nghe thấy gì, lại cắn thêm một miếng bánh gạo nếp. Tần ma ma lấy khăn tay lau khóe miệng cho cậu bé: “Tiểu công tử, nghe lời ma ma đi, cô nương không có nhà, theo lý thì con nên ra ngoài tiếp khách. Mà dù không nói đến chuyện đó, sau này mọi người cũng phải chung sống với nhau, sớm muộn gì cũng đến lúc phải đổi cách xưng hô thôi.”
Hành ca nhi bĩu môi, dỗi hờn nói: “Con không thèm. Con họ Tần, ông ấy họ Lục, người ngoài nhìn vào là biết ngay không phải cha con ruột rồi. Đã không phải ruột thịt thì tại sao phải đổi cách xưng hô?”
Tần ma ma đâu có biết đây chính là hai cha con ruột thịt, bà chỉ muốn tốt cho Hành ca nhi, nghĩ rằng dù sao cũng không nên để quan hệ quá căng thẳng. Thấy tính khí cậu bé bướng bỉnh, bà đành khuyên nhủ: “Dẫu không phải ruột thịt, nhưng ngay cả các thúc thúc bá bá ở phiếu hiệu bên ngoài, khi cô nương bận việc, chẳng phải con cũng thường ra tiếp khách đó sao? Sao lần này lại nhất quyết không chịu ra ngoài vậy?”
Hành ca nhi hứ một tiếng, bưng đĩa bánh trèo lên bậu cửa sổ ngồi. Trong bể đá dưới hành lang có nuôi mấy con cá bơi lội đỏ rực, cậu bé bẻ một miếng điểm tâm ném xuống, quả nhiên thấy đám cá vàng xanh đỏ tranh nhau đớp mồi.
Tần ma ma bước lại gần: “Tính khí này của ca nhi thật là giống hệt cô nương nhà ta.” Bà khuyên không nổi, đang định bụng quay người đi ra, thì thấy Lục Trạch đã vòng qua bức bình phong vẽ cảnh sơn thủy bốn mùa bước vào. Bà đang lúng túng không biết phải nói đỡ thế nào cho tròn chuyện, thì thấy Lục Trạch xua xua tay: “Ma ma cứ sang nghị sự sảnh hầu hạ đi, nếu muộn quá mà họ vẫn chưa bàn xong, thì bà hãy khuyên nhủ nàng ấy một chút.”
Tần ma ma vâng dạ một tiếng, trước lúc ra khỏi cửa còn ngoái lại nhìn Hành ca nhi đầy lo lắng: “Tính khí của tiểu công tử y đúc như cô nương vậy, mong đại nhân bao dung cho thằng bé một hai phần.”
Lục Trạch bật cười, cái kiểu trịnh trọng dặn dò thế này, làm như hắn là kẻ hẹp hòi đến mức đi chấp nhặt với một đứa trẻ năm sáu tuổi không bằng, huống hồ đứa trẻ này còn là con trai ruột của mình. Lúc này hắn cũng đã rút ra được bài học, bình thường hắn đâu có đủ kiên nhẫn để kẻ dưới can thiệp vào chuyện của chủ tử, chỉ là vị lão ma ma này có lòng tốt, lại là người thân cận của Tần Thư, nên hắn không thể không nhẫn nại và tôn trọng thêm vài phần: “Ma ma yên tâm, ta tự có tính toán.”
Lục Trạch tự mình rót nước mài mực, Hành ca nhi vẫn cứ nằm bò trên bậu cửa sổ, quay lưng về phía hắn, cũng chẳng buồn để ý đến ai. Đợi đến khi Lục Trạch viết xong một bài tiểu lệnh, vẫn thấy cậu bé bưng chiếc đĩa trống không đứng bên cửa sổ, hắn thầm cười một tiếng, quả nhiên vẫn là tâm tính trẻ con.
Lục Trạch gõ gõ lên mặt bàn, rồi hỏi cậu: “Mồng sáu tháng sau là ngày đại hôn, con định ở lại Tiểu Đàn Viên hay là đi theo đến phủ Thượng thư? Nhưng mà nhìn bộ dạng này của con, chắc chắn là chẳng thèm đến phủ Thượng thư của ta đâu nhỉ. Như vậy cũng tốt, mẹ con giờ đã mang thai rồi, thân thể ngày một nặng nề, nếu con cứ bám theo nàng ấy, thì chẳng tránh được làm nàng ấy phải tốn tâm tổn sức.”
Hành ca nhi quả nhiên quay phắt người lại, đôi mắt tròn xoe trừng trừng nhìn Lục Trạch: “Người nói không tính, dựa vào cái gì mà bắt mẹ ta phải sang phủ Thượng thư ở?”
Lục Trạch vẫy vẫy tay, thấy cậu bé cứ đứng lỳ ra đó không chịu lại gần, ngài mỉm cười, kiên nhẫn hỏi: “Có thể nói cho cha biết, tại sao con lại ghét ta đến thế không?”
Hành ca nhi mím môi, chỉ giả vờ như không hiểu: “Đại thúc, bản thân người không có con trai nên mới đi nhận vơ đấy à? Con họ Tần, con có cha ruột của mình mà.”
Lục Trạch bật cười, quả nhiên từ tính khí cho đến khẩu tài đều giống Tần Thư y đúc. Hắn đưa tay định xoa cái đầu nhỏ trông rất lanh lợi của cậu bé, nhưng lại bị cậu bé nghiêng đầu né tránh.
Lục Trạch bất lực, nghĩ bụng chuyện này còn dài lâu, không việc gì phải vội vàng trong nhất thời. Hắn đành đứng dậy bảo: “Con tiếp tục làm bài tập đi!”, rồi rút một cuốn sách, ngồi xuống một bên bắt đầu xem.
Hai cha con mỗi người tự làm việc của mình, thỉnh thoảng Lục Trạch lại liếc nhìn một cái, chỉ dẫn cho Hành ca nhi tư thế cầm bút và kỹ thuật vận bút: “Luyện chữ là luyện tâm, bút thuận theo tâm mà xoay, bút theo ý mà chuyển, có thế nét chữ mới không bị ngắc ngứ.”
Hành nhi tuy không lên tiếng, nhưng cũng nghe theo lời chỉ điểm của hắn. Cậu bé viết thêm hai tờ đại tự nữa, đến cuối cùng ngay cả bản thân cậu cũng cảm thấy có chút tiến bộ rõ rệt.
Lục Trạch đứng cạnh cậu bé, hắn hài lòng gật đầu. Thấy bài văn cậu đang dùng để luyện chữ là một bài “trình văn” của người đương thời, hắn nói: “Tuổi này của con chính là lúc đang đặt nền móng, không nên xem những bài bát cổ gò bó, trói chân trói tay này. Ngay cả khi vào học, cũng phải nghiêm túc học mấy bộ Tam thông, Tứ lịch trước đã. ‘Thay thánh nhân lập ngôn’ thì không sai, nhưng mấy bài giảng chương cao siêu này, chẳng qua cũng chỉ là bã mía đã nhai nát mà thôi, đợi đến năm sắp vào trường thi, học một chút là đủ rồi.”
Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì tiên sinh vẫn giảng, Hành ca nhi ngẩn người: “Nhưng tiên sinh nói, văn bát cổ mà viết tốt thì làm thể văn nào cũng không thành vấn đề, viết thơ được thơ, làm phú được phú. Dù bây giờ con còn nhỏ, chưa hiểu rõ lắm, nhưng sớm làm quen với cách khai triển ‘khởi thừa chuyển hợp’ cũng có ích lợi rất lớn.”
Lục Trạch cười xòa: “Lão phu tử ở đâu mà nói vậy, e là ngay cả chức Cử nhân cũng chưa thi đỗ.” Hắn vừa nói vừa nhấc bút viết tên vài cuốn sách lên tờ giấy tuyên: “Ở độ tuổi này, con phải học mấy cuốn sách này mới đúng. Nếu con bằng lòng, mỗi sáng sớm hãy dành ra một canh giờ đến phủ Thượng thư nghe ta giảng bài, thấy sao?”
Được một vị Trạng nguyên từng đỗ Tam nguyên cập đệ đích thân giảng bài, sự cám dỗ này quả thực không hề nhỏ. Hành ca nhi đảo mắt một vòng, đang lúc còn lưỡng lự thì từ cửa sổ đã trông thấy Tần ma ma đang dìu Tần Thư đi qua cửa nguyệt động.
Thằng bé tuột khỏi ghế, chạy lạch bạch tới nắm lấy tay Tần Thư, vừa nũng nịu đòi đi chùa Đại Ngoạn Phật ngắm hoa anh đào, vừa như muốn khoe khoang mà liến thoắng kể hôm nay mình đã đọc những sách gì, viết được mấy trang chữ.
Tần Thư vào đến trong phòng, để Lục Trạch đỡ ngồi xuống. Nàng cầm mấy tờ đại tự lên xem kỹ một lượt, mỉm cười khen cậu bé hôm nay rất chuyên tâm. Mới nói được hai câu thì nghe Lục Trạch lên tiếng: “Thời gian cũng chẳng còn sớm nữa, nàng tắm rửa xong thì đi ngủ sớm đi, cứ để ma ma đưa thằng bé về phòng nghỉ ngơi là được.”
Hành ca nhi đời nào chịu nghe theo sự sắp xếp của hắn, cứ nằng nặc đòi ngủ chung với Tần Thư. Ngặt nỗi Lục Trạch không cho, lại còn lôi cái đạo lý lớn lao ra để dọa cậu bé: “Con bây giờ đã là người chính thức khai mông học hành rồi, nếu sau này giao du với đồng môn, người ta biết tuổi này rồi mà con vẫn còn như đứa trẻ chưa dứt sữa đòi ngủ cùng mẹ, chẳng phải sẽ cười thối mũi con sao.”
Tần Thư khẽ v**t v* vành tai cậu bé: “Đừng nghe ngài ấy nói bậy. Con đi tắm rửa xong thì tự lên giường mà ngủ. Ta còn phải đợi một bản văn thư ở bên ngoài, đợi người ta gửi đến, xem xong rồi mới ngủ được.”
Hành ca nhi hậm hực sờ sờ mũi, quả nhiên là bị dọa cho sợ: “Vậy con đi ngủ ở gian Bích Sa Tráp.” Cậu bé chỉ cảm thấy, để Lục Trạch ở lại nơi này là trong lòng lại dấy lên một nỗi bất an, cậu chẳng hề tin tưởng người đàn ông kia chút nào, dù sao thì cũng đã có tiền lệ hắn từng cầm kiếm xông thẳng vào cửa rồi còn gì.
Tần Thư tự đi tắm rửa qua loa, rồi mặc trung y bước ra. Thuốc an thai vừa lúc được mang tới, đã để nguội bớt một lúc, nàng uống một ngụm rồi thấy Lục Trạch vẫn chưa đi, đang ngồi tựa trên giường, tay cầm thứ gì đó không rõ.
Nàng bước lại gần thì nhận ra ngay, hình như đó là mấy bản kỳ phổ do chính tay nàng viết hồi còn ở Dương Châu, để mang đi bán lấy tiền.