Ngạo Kiếm Lăng Vân

Chương 313: Chương 313: Mây bay khắp bốn phương, tinh anh tám hướng tề tụ


Chương trước Chương tiếp


- Lão thất phu Tống Khê! Lão tử liều mạng với ngươi!

Chiết Vạn Thiên thấy Tống Khê đuổi theo không từ, lại thêm ánh mắt trào phúng kia khiến lão phẫn nộ, không thể chịu nổi liền bộc phát, suy nghĩ chỉ hơi có chút lệch lạc, một kiếm của Tống Khê đã đâm tới da đầu Chiết Vạn Thiên. Công kích của cảnh giới Kiếm Tôn khiến lông tơ toàn thân Chiết Vạn Thiên chợt dựng lên, tuy nhiên lão lại không có nửa điểm do dự, sau khi tránh thoát nhát kiếm liền hung hăng đâm cây bảo kiếm vào bụng Tống Khê!

"Phù" một tiếng, một kiếm của Chiết Vạn Thiên đã đâm vào bụng Tống Khê, lão lập tức điên cuồng cười ha hả:
- Ha ha, không thể tưởng được lão thất phu nhà ngươi! Trước đây ngươi đã không bằng ta, hiện giờ ngươi vẫn không phải đối thủ của ta! Chết đi!

Chiết Vạn Thiên điên cuồng cười to, kéo bảo kiếm ra, sau đó nhìn thân ảnh Tống Khê chậm rãi ngã xuống. Đột nhiên, mắt lão trừng lớn ra, xoay đầu lại khi thấy Tống Khê vẫn hoàn hảo không chút tổn hại đứng đó, ánh mắt tràn ngập ý trào phúng. Trái tim Chiết Vạn Thiên lập tức như bị người khác bóp chặt lấy, xiết thật mạnh.

Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tống Khê, sau đó lại nhìn thi thể vẫn đang nằm trên mặt đất kia, lần đầu tiên trong lòng Chiết Vạn Thiên trào dâng lên một cảm giác sợ hãi thật lớn!

- Ngươi, ngươi cuối cùng là ai, đây là sao? Không phải ta đã giết ngươi sao?

Chờ đợi lão vẫn chỉ là những đường kiếm gọn gàng lưu loát của Tống Khê, lúc này, kiếm kỹ lại thay đổi.

~~~~~~~~~~~~

Toàn bộ bên trong thành Penzias là không khí nghiêm nghị. Lăng Võ cùng với quân sĩ của binh đoàn Tia Chớp đang dọn dẹp con đường vừa bị công kích hùng mạnh của Chiết Vạn Thiên phá hủy, trên mặt mỗi người đều hiện lên thần sắc lo lắng. Họ chưa từng gặp qua võ giả mạnh đến như vậy, thậm chí chưa từng nghe nói đến!

Ngay cả kiếm khi cũng không có, chỉ đứng ở trên đầu thành, sau đó thì hơn trăm thước xung quanh của tòa thành đã bị hủy diệt rồi!

Lăng Võ cúi đầu nhìn qua hố sâu mười thước dưới chân, đã có chỗ có nước chảy ra, xuất hiện mạch nước, mà có nơi sâu hơn mười thước, đã có thể làm giếng được rồi.

Trương Đại Niên nhìn về phía thành, xem ra không có dị thường gì cả! Tuy nhiên, bọn họ ai cũng đều rõ ràng, không có dị thường mới là điều dị thường lớn nhất.

Bởi vì bọn họ trơ mắt nhìn hai gã cường giả phi vào trong thành, trên tường thành trống không! Mà trong nháy mắt, hình dáng hai người kia liền biến mất!

- Đầu nhi, có thể nói gì hay không, thiếu gia làm sao mà khiến cho hai kẻ kia biến mất vậy?
Trương Đại Niên đi tới trước mặt Lăng Võ, nhỏ giọng hỏi.

Thực lực của Trương Đại Niên là Ma Kiếm Sĩ bậc hai, còn cao hơn một bậc so với Lăng Võ, cho nên, Trương Đại Niên tuy tự nguyện gia nhập binh đoàn Tia Chớp, dưới quyền quản lý của Lăng Võ, nhưng Lăng Võ rất thích, cũng rất tôn trọng người trẻ tuổi mà thiếu gia tự mình đưa về này.

Lăng Võ than nhẹ một tiếng, mặt trời trên đầu nóng cháy cả người, cực kỳ khó chịu, hắn nheo mắt, nhìn qua hướng nội thành không hề có động tĩnh, chậm rãi nói:
...


Loading...