Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Chương 271: Chuột tinh (1)
?
T?i kh?ng tin, t?i kh?ng xem!?. Lưu kế to?n lắc đầu thật mạnh nhưng vẫn bị Diệp Thiếu Dương ấn tới b?n cạnh Gương B?t Qu?i. Hắn kh?ng nhịn được vẫn h? mắt nh?n, ngay sau đ? n?t mặt liền cứng lại.
Diệp Thiếu Dương thấy vậy cũng đủ rồi, bu?ng c?nh tay đang giữ cổ hắn ra. Lưu kế to?n quả nhi?n kh?ng phản kh?ng nữa nhưng vẫn kh?ng ngừng lắc đầu, trong miệng th? lẩm bẩm: ?Kh?ng phải đ?u, mẹ t?i chưa chết, kh?ng thể n?o?...?
?T?i c? thể tiếp tục chứng minh cho ?ng thấy?. Diệp Thiếu Dương bảo Tạ Vũ T?nh để ? hắn, sau đ? quay người đi về hướng l?o b? b? đ? đi. Vừa tới trước mặt, sau lưng hắn đột nhi?n vang l?n giọng n?i nặng nề của Lưu kế to?n: ?Diệp ti?n sinh...?
Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nh?n, đ?i mắt Lưu kế to?n ươn ướt đang nh?n m?nh, hắn n?i: ?Kh?ng cần phải chứng minh nữa, c? thể cho b? ấy kh?ng phải đau khổ như vậy nữa c? được kh?ng??
Trong l?ng Diệp Thiếu Dương khẽ động, hắn gật đầu rồi đi đến trước mặt l?o b? b? đang bị nhốt giữa B?t Tự Đồng Tiền Trận. Hắn vẽ một tấm Ngưng kh? ph?, sau đ? d?n l?n mặt l?o b? b?.
Niệm ch? ngữ xong, tr?n tấm linh ph? lập tức l?e l?n ?nh s?ng m?u t?m. L?o b? b? vốn đang ra sức v?ng vẫy đột nhi?n ngưng hẳn lại. L?c n?y c? thể nh?n thấy hai luồng hơi thở một đỏ, một đen kh?ng ngừng di chuyển quanh người b? ta, sau đ? rất nhanh liền tụ v?o giữa linh ph?, th?n thể kh? h?o của l?o b? b? lập tức bị thối rữa với tốc độ cực nhanh. Từng miếng da thịt rơi lả tả xuống đất, h?a th?nh một đống mủ rồi thấm xuống l?ng đất.
Cuối c?ng, ngoại trừ một bộ xương người th? kh?ng c?n s?t lại bất cứ thứ g? kh?c.
?B? ta đ? chết từ rất l?u rồi, bởi v? biến th?nh y?u thi cho n?n th?n thể mới kh?ng bị thối rữa. Nhưng kh? tức thối rữa tồn tại trong cơ thể thời gian d?i, thi kh? v? y?u kh? một khi bị r?t ra, b? ta sẽ lập tức biến th?nh bộ d?ng như vậy.? V? để Lưu kế to?n kh?ng ho?i nghi bản th?n m?nh giở tr? cho n?n Diệp Thiếu Dương nhẫn nại giải th?ch với hắn.
Lưu kế to?n tựa lưng v?o tường, uể oải tuột xuống, ngồi dưới đất, th? th?o n?i rằng: "C?m ơn c?c người."
Diệp Thiếu Dương đi tới b?n người Tạ Vũ T?nh, c?i đầu kiểm tra đầu của n?ng, thấy tr?n đầu nổi l?n một cục u lớn, thế nhưng kh?ng bị tổn thương g?. Diệp Thiếu Dương lấy tay đ? l?n, xoa nhẹ v?i c?i, Tạ Vũ T?nh lập tức đẩy ra, đỏ mặt n?i rằng: "Ngươi l?m g? vậy? Đầu của phụ nữ kh?ng thể sờ soạng lung tung."
Diệp Thiếu Dương kh?ng n?i g?, nghĩ thầm t?i căn bản đ?u c? coi c? l? phụ nữ, nhưng lại sợ n?i ra bị ăn đ?n, cho n?n nhịn xuống.
"T?i... Kỳ thực đ? sớm ho?i nghi.". Lưu kế to?n ngồi dưới đất chảy nước mắt n?i: "Chỉ l? kh?ng muốn nghiệm chứng, t?i c?n ngỡ rằng một ng?y n?o đ? mẹ con t?i c? thể trở lại như xưa."
Diệp Thiếu Dương v? Tạ Vũ T?nh liếc mắt nh?n nhau, thở d?i trong l?ng.
Lưu kế to?n kh?c l?c một hồi th? lau nước mắt, ngẩng đầu hỏi Diệp Thiếu Dương: "Ng?i l? đạo sĩ c? đ?ng kh?ng, nếu ng?i đ? c? thể tới t?m t?i, chắc chắn ng?i biết tại sao mẹ t?i lại biến th?nh h?nh dạng như ng?y h?m nay, van cầu ng?i h?y n?i cho t?i biết ch?n tướng."
Diệp Thiếu Dương ngồi xổm xuống trước mặt hắn, n?i rằng: "Một người kh?ng c? khả năng v? duy?n v? cớ biến th?nh Y?u thi, cho n?n l?o nh?n gia người nhất định đ? trải qua chuyện g? kh?ng tầm thường, t?i cần ?ng n?i cho t?i biết trước, t?i mới c? thể gi?p ?ng ph?n t?ch nguy?n nh?n."
Lưu kế to?n nghe xong sắp xếp lại k? ức, đột nhi?n nhướng m?y, căng thẳng n?i rằng: "L? một con chuột, nhất định l? do con chuột kia l?m hại."
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, vội v? hỏi: "N?i mau, chuyện g? đ? xảy ra?"
"Đ? l? đ? chuyện hơn một năm về trước, l?c đ? mẹ t?i kh?ng được khỏe, t?i đưa b? đi bệnh viện kiểm tra, b?c sĩ n?i b? bị ung thư thực quản đ? v?o giai đoạn cuối, kh?ng c? mấy người sống được, phải điều trị chuy?n biệt. T?i suy nghĩ, b? tuổi đ? cao, nếu trị bệnh bằng ho? chất hoặc giải phẫu sẽ rất đau đớn, v? vậy kh?ng n?i cho b? biết sự thật, để cho b? an độ mấy th?ng, sau đ? sẽ để cho b? thanh thản ra đi...?
?Ch?ng t?i kh?ng th?n với nhiều h?ng x?m, thế nhưng đều quen biết với nhau, v? sợ sự t?nh truyền tới lỗ tai b?, t?i cũng kh?ng n?i cho họ biết, cho n?n chuyện n?y chỉ c? một m?nh t?i biết. Th?n thể b? c?ng l?c c?ng yếu dần, sau đ? kh?ng bao l?u th? ra đi, l?c đ? nửa đ?m, t?i cũng kh?ng th?ng b?o cho bất cứ kẻ n?o, dự định ng?y thứ hai sẽ l?m tang sự.?
?T?i ngồi ở đầu giường b? một đ?m, khoảng l?c gần s?ng, t?i mơ hồ nghe thấy một ?m thanh ?Ch?t ch?t? ph?t ra tr?n giường, mở mắt ra nh?n th? thấy c? một con chuột đặc biệt lớn đang ngồi ở đầu giường mẹ t?i. N? c?i đầu nh?n mẹ t?i, k?u ch?t ch?t, đầu n? c?n lớn hơn cả một con m?o, cả người l?ng xanh, hai c?i răng nhọn rất d?i, lại c?n m?u v?ng, ?nh mắt th? m?u đỏ như m?u..."
N?i đến đ?y, trong mắt Lưu kế to?n hiện l?n một sự sợ h?i. Tạ Vũ T?nh nghĩ tới bộ d?ng của con chuột, kh?ng nhịn được cũng giật m?nh một c?i.
Lưu kế to?n h?t s?u một hơi, tiếp tục n?i: "L?c đ? t?i nghĩ n? khinh nhờn thi thể mẹ ta, đặc biệt n?ng giận, muốn t?m một vật g? đ? đ?nh n?, kết quả n? h?nh như nh?n thấu ? nghĩ của t?i, xoay đầu lại, d?ng ?nh mắt rất hung ?c nh?n t?i một hồi. T?i nh?n chằm chằm v?o con ngươi giận dữ của n?, cả người lập tức kh?ng thể cử động.?
?N? ngồi ở đầu giường mẹ t?i một hồi th? đưa đầu lưỡi v?o trong miệng của b?, ăn đầu lưỡi của b?... Qua kh?ng bao l?u sau, n? nhảy xuống giường, chui ra khỏi cửa sổ, lại qua nửa giờ sau, t?i mới kh?i phục lại tri gi?c. T?i kh?ng biết chuyện n?y như thế n?o n?n đ? vội v?ng chuẩn bị đưa mẹ t?i an t?ng, kết quả c?n chưa kịp l?m g? hết th? đ? nghe mẹ t?i ở tr?n giường ho khan mấy c?i, sau đ? chậm r?i ngồi dậy...
?L?c đ? t?i nghĩ đến x?c chết v?ng dậy, thế nhưng mẹ t?i nh?n t?i một hồi th? đứng l?n đi v?o trong vườn, bắt một con g? trực tiếp nhổ l?ng ăn, uống m?u g?... Sau đ? lại leo l?n giường nằm xuống ngủ, t?i l?c đ? đ? sợ cho?ng v?ng, kh?ng biết l?m sao, chờ tới ban ng?y, kh?ng thấy b? c? việc g? nữa th? mới chậm r?i tiếp nhận..."
Tạ Vũ T?nh nghe đến đ? h? mồm thật lớn, kinh ngạc hỏi: "Ngươi... Lẽ n?o ngươi kh?ng ho?i nghi, kh?ng t?m tới ph?p sư hay sao?"
"L?c đ? t?i chỉ biết mẹ t?i kh?ng c?n giống như trước đ?y, bất qu? d? sao b? cũng l? mẹ t?i a, c? thể sống lại, t?i đ? vui lắm rồi. Hơn nữa ngoại trừ việc b? th?ch uống m?u, th?ch ăn thịt tươi th? kh?ng c? g? kh?c với người thường, chỉ l? kh?ng th?m n?i (nhắc) lại chuyện cũ, cũng kh?ng ra khỏi cửa, mỗi ng?y chỉ ngồi ở tr?n giường đờ đẫn. T?i c?n tưởng b? c? phải bị hội chứng si ngốc của người gi? hay kh?ng, chết đi sống lại n?n mới như thế... T?i kh?ng muốn t?m ph?p sư, cũng kh?ng d?m nghĩ tới, sợ biết được ch?n tướng g? đ?ng sợ, vậy cũng l? tự lừa m?nh dối người."
Lưu kế to?n lau nước mắt, nh?n Diệp Thiếu Dương, cười thảm n?i: "Ng?y h?m nay, c?c người đ? n?i cho t?i biết ch?n tướng, sau đ? để cho t?i thấy sự thật... T?i mới tỉnh ngộ, mặc kệ linh hồn b? c? ở đ?y hay kh?ng, kỳ thực đ?y cũng l? một sự gi?y v? đối với b?, người đ? chết th? n?n đến c?i ?m, cho n?n, c?m ơn c?c người, c?c người đ? gi?p t?i giải tho?t, cũng gi?p cho mẹ t?i giải tho?t..."
Diệp Thiếu Dương nghe xong th? v? c?ng cảm động, vỗ vỗ bờ vai của hắn, an ủi: "Sau khi mẹ ?ng chết th? hồn ph?ch đ? đi ?m ty, b? đ? được giải tho?t rồi, ?ng cũng đ? hết tr?ch nhiệm, cho n?n... ?ng h?y đem thi thể của b? đi ch?n đi, coi như l? tận hiếu với b?, đừng suy nghĩ nhiều nữa."
Lưu kế to?n cảm k?ch gật đầu.
Diệp Thiếu Dương đi tới d?n l?n tr?n tr?n thi cốt một tấm Ngưng kh? ph?, nh?y mắt với Tạ Vũ T?nh, tạm biệt Lưu kế to?n, y?n lặng ra khỏi ph?ng, g?i cửa viện, đi ra ngo?i, y?n lặng bước ra khỏi con ng?.
"Vậy con chuột kia..." Tạ Vũ T?nh thấp giọng hỏi.?