Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Chương 270: Lão bà mặt quỷ (3)
Trong gương l? một khu?n mặt ho?n to?n mục rữa, xương trắng l?i ra ngo?i, gi?i bọ b? đầy khắp mặt.
"Ối, tại sao c? thể như vậy, đ?y chẳng lẽ l? ch?n th?n của b? ta?"
Diệp Thiếu Dương đảo mặt Gương b?t qu?i lại, n?i: "Gương ?m dương b?t qu?i c? thể một mặt chiếu ch?n th?n, một mặt chiếu nh?n quả, ch?n th?n b? ta vốn l? một thi thể, kh?ng c? g? để chiếu. T?i đang chiếu nh?n quả của b? ta, cho n?n nếu như b? ta biến th?nh Y?u thi, b? ta sẽ c? h?nh dạng như vậy..."
Tạ Vũ T?nh h?t v?o một hơi thật s?u, đ?ng l?c n?y, ph?a dưới đột nhi?n truyền đến tiếng mở cửa ph?ng, hai người c?i đầu vừa nh?n th? thấy cửa ph?ng ngủ bị đẩy ra, Lưu kế to?n đi v?o, trong tay bưng một ch?n chất lỏng m?u đỏ, cung k?nh đưa đến trước mặt của l?o b?, n?i rằng: "Mẹ, h?m nay con cho mẹ thay đổi khẩu vị, mua m?u b?, canh vẫn c?n n?ng, mẹ mau ăn đi."
"Ừ!". L?o b? vươn đ?i b?n tay kh? quắt như ch?n g? tiếp lấy ch?n m?u từ trong tay Lưu kế to?n, đưa đến b?n m?p, uống ừng ực.
Tạ Vũ T?nh cảm thấy buồn n?n, Lưu kế to?n đứng ở một b?n cao hứng nh?n mẹ uống xong, sau đ? tiếp lấy ch?n, cười h? h? n?i: "Mẹ nghỉ ngơi trước đi, con đi chặt thịt b? l?m cho mẹ, ch?t nữa sẽ đưa tới."
Lưu kế to?n vừa rời đi th? c? một con dơi từ ngo?i cửa sổ tr?n m?i nh? bay v?o. N? bay v?ng v?ng trong ph?ng, t?m lối tho?t ra.
Lưu l?o th?i đứng l?n, đ?i mắt đang trầm đục l?c n?y bỗng nhi?n s?ng quắc, ngẩng đầu nh?n l?n trần nh?, ?nh mắt chăm ch? đuổi theo con dơi. Vừa l?c con dơi bay qua đỉnh đầu b? ta, Lưu l?o th?i nhanh như chớp nhảy dựng l?n bắt lấy n?, tốc độ cực kỳ phi thường, kh?c ho?n to?n với ngoại h?nh gi? nua của b? ta.
Lưu l?o th?i nắm lấy con dơi, kh?ng để ? n? gi?y giụa như thế n?o, trực tiếp đưa đầu n? v?o trong miệng, nhai nh?p nh?p. Một d?ng m?u chảy xuống b?n m?p của Lưu l?o th?i, vẻ mặt b? hết sức hưởng thụ...
Tạ Vũ T?nh cũng kh?ng nhịn được nữa thối lui đến b?n cạnh Diệp Thiếu Dương, h? mồm thở dốc, qua một hồi l?u mới từ từ hồi phục tinh thần, nh?n Diệp Thiếu Dương, hỏi: "L?m sao b?y giờ?"
"C?n l?m sao nữa, xuống ph?a dưới giết chết b? ta."
Tạ Vũ T?nh lập tức nh?u m?y: "Ngươi n?i xem con trai b? ta c? biết chuyện n?y kh?ng?"
"Lời v? ?ch, nh?n hắn đối với mẹ hắn như vậy, hắn m? biết c? giết mẹ hắn, nhất định hắn sẽ l?m loạn ngay. Đến l?c đ? c? giải th?ch với ch?nh phủ như thế n?o, n?i ch?ng ta giết cương thi ư?"
"Vậy... Nghe lời ngươi!". Tạ Vũ T?nh suy nghĩ một ch?t rồi n?i: "Bất qu? Lưu kế to?n kia c? phải đ? biết mẹ hắn kh?ng phải l? người hay kh?ng?"
"Kh?ng nhất định l? như vậy, c? thể hắn chỉ cho l? mẹ của hắn bị bệnh lạ g? đ? m? th?i, cho n?n mới cần ăn thịt sống uống m?u. Hắn c? lẽ chỉ ho?i nghi đ?i ch?t nhưng kh?ng nghĩ đến ch?n tướng."
"Mấy người như vậy thật hiếm c?, nh?n hắn đối với mẹ hắn như vậy, thật l? hiếu thuận, ta c? ch?t kh?ng đ?nh l?ng hạ thủ...". Tạ Vũ T?nh cảm kh?i n?i.
Diệp Thiếu Dương trừng mắt liếc n?ng, n?i: "L?o b? b? đ? đ? sớm chết rồi, hồn ph?ch t?m phần mười l? đ? đi ?m ty, hiện tại thi thể n?y chỉ l? lợi dụng hiếu t?m của hắn để phụ trợ cho việc tu luyện m? th?i, cho n?n ch?ng ta ở đ?y l? đang gi?p hắn."
N?i xong, Diệp Thiếu Dương trở lại cửa sổ tr?n m?i nh?, nh?n xuống ph?a dưới. L?o b? b? ăn xong con dơi liền quay trở về giường ngồi, kh?i phục lại vẻ mặt đờ đẫn, kh?ng nh?c nh?ch.
B?n ngo?i kh?ng ngừng truyền đến tiếng xắt thức ăn, Diệp Thiếu Dương suy đo?n Lưu kế to?n nhất định l? đang chặt thịt, tạm thời sẽ kh?ng v?o, v? vậy nắm r?a cửa sổ ở m?i nh? nhẹ nh?ng nhảy xuống, ngẩng đầu quay mặt l?n tr?n, n?i rằng: "C?"
Tạ Vũ T?nh nhảy xuống, hỏi: "C?i g??"
"Bảo c? đừng c? xuống." Diệp Thiếu Dương sợ to?t mồ h?i, nh?n thấy l?o b? b? tr?n giường đ? đ? đứng l?n, hai mắt s?ng quắc nh?n hai người, miệng lẩm bẩm những c?u kỳ qu?i g? đ?.
Tạ Vũ T?nh nhanh ch?ng thối lui ra sau lưng Diệp Thiếu Dương, hỏi: "N? muốn l?m g??"
"Coi ch?ng ta l? thực vật."
"Kh?ng thể n?o, n? kh?ng biết ngươi l? Thi?n sư?"
"N? l? một linh hồn, tu vi cũng chưa đạt được tới mức c? thể khai thi?n." Diệp Thiếu Dương r?t ra Tảo Mộc Kiếm nhắm ngay l?o b? b?, một kiếm đ?m xuống ph?a dưới.
L?o b? b? hai tay vừa nắm lấy mũi kiếm, lập tức cảm gi?c như bắt được một c?y đuốc sống, kh?i đen từ tr?n tay ứa ra, da thịt rơi xuống từng cục, nhanh ch?ng bu?ng tay ra, li?n tiếp lui về ph?a sau.
"Đến kiếm của ta cũng d?m bắt, biết lợi hại chưa?". Diệp Thiếu Dương cười cười, lần thứ hai vung kiếm đ?m tới, l?o b? b? kh?ng d?m lao l?n nữa, c?i thấp người, tứ chi chấm đất, d?ng tốc độ như bay nhanh ch?ng vọt qua một b?n.
Diệp Thiếu Dương nh?n n?, khẽ nh?u m?y, chợt một ? nghĩ l?e l?n, Diệp Thiếu Dương liền nh?n thấy l?o b? b? b? một v?ng xung quang căn ph?ng, sau đ? đ?nh về ph?a Tạ Vũ T?nh đang đứng ng?y ngốc sau lưng hắn, tốc độ cực nhanh, chờ Tạ Vũ T?nh ? thức được nguy hiểm th? l?o b? b? đ? đưa hai c?i tay đến trước mặt n?ng, chỉ c?ch kh?ng qu? 20 cm.
"C?n kh?n t? ph?p!". Diệp Thiếu Dương lăng kh?ng huy kiếm, Tảo Mộc Kiếm ch?m v?o hai tay của l?o b? b?, dĩ nhi?n chặt đứt đ?i tay của n?, kh?ng c? một giọt m?u chảy xuống, l?o b? b? h? l?n qu?i dị, thối lui đến g?c tường.
"Muốn chạy?". Diệp Thiếu Dương kho?t tay, đầu ng?n tay bay ra t?m miếng đồng tiền rơi xuống chỗ l?o b? b?, trong đ? t?m miếng rơi tr?n mặt đất, ba miếng nằm tr?n, hợp c?ng một chỗ, vừa l?c tạo th?nh một v?ng v?y bao v?y l?o b? b? lại. L?o b? b? muốn chạy tho?t nhưng xung quanh đồng tiền lập tức ph?t sinh một đạo kim quang, đ?nh n? lui v?o b?n trong.
Diệp Thiếu Dương kh?ng muốn chậm trễ thời gian nữa, bước nhanh đi tới, kết quả vừa giơ Tảo Mộc Kiếm l?n, ph?a sau đột nhi?n truyền đến một tiếng ?Ầm?, quay đầu nh?n lại, Tạ Vũ T?nh hai tay ?m đầu t? tr?n mặt đất, ph?a sau c?n c? một người kh?c gương mặt tức giận, trong tay cầm theo một c?y trường c?n.
Lưu kế to?n! Hắn v?o đ?y từ l?c n?o?
"Tao giết bọn m?y!". Lưu kế to?n quơ trường c?n nện v?o đầu Diệp Thiếu Dương. Diệp Thiếu Dương lắc m?nh n? tr?nh, một chưởng đ?nh v?o cổ tay của hắn, đ?nh rơi trường c?n, một tay đặt v?o cổ của hắn, một hơi ?p hắn đến s?t b?n tường.
"Tiểu Diệp tử, đừng đả thương hắn!"
Ph?a sau truyền đến thanh ?m của Tạ Vũ T?nh, Diệp Thiếu Dương quay đầu nh?n lại, n?ng đ? đứng l?n, một tay xoa xoa đầu, biểu t?nh thống khổ, vội v?ng hỏi: "Kh?ng sao chứ?"
"Kh?ng sao, kh?ng bị thương." Tạ Vũ T?nh ngẩng đầu nh?n hắn: "Hắn vốn kh?ng biết g?, đừng đả thương hắn."
? niệm trong l?ng Diệp Thiếu Dương đảo lộn: Nếu bị ph?t hiện, kế hoạch l?c trước sẽ thất bại, hiện tại chỉ c? thể nỗ lực thuyết phục Lưu kế to?n tin tưởng ch?n tướng, nếu kh?ng hậu quả sẽ rất nghi?m trọng. Việc tự ? x?ng v?o nh? d?n kh?ng phải l? đ?a giỡn, Tạ Vũ T?nh c?n mặc cảnh phục, muốn kh?ng bị người ta nhớ mặt cũng rất kh? khăn.
Diệp Thiếu Dương vừa khống chế Lưu kế to?n, vừa ch?p miệng nh?n l?o b? b? trong g?c tường, n?i rằng: "?ng c? biết, mẹ ?ng đ? chết rồi kh?ng?"
"N?i bậy, b? chỉ l? bị bệnh!". Lưu kế to?n gầm th?t: "Bu?ng tao ra, tao phải b?o cảnh s?t, tao phải tố c?o bọn b?y x?ng v?o nh? h?nh hung người!"
"Ta ch?nh l? cảnh s?t.". Tạ Vũ T?nh xoa xoa đầu đi tới, nh?n hắn, d?ng lời n?i khuy?n giải an ủi kể mọi việc qua một lần cho hắn nghe, c?n đặc biệt giới thiệu Diệp Thiếu Dương l? đạo sĩ.
Lưu kế to?n vẫn kh?ng tin, tuy nhi?n th?i độ đ? c? ch?t m?u thuẫn. Diệp Thiếu Dương liền lấy ra Gương b?t qu?i chiếu v?o chỗ l?o b? b?, n?i rằng: "T?i cho ?ng xem!"