"Còn một chỗ nữa?" Trương Lệ Linh vẫn không hét lên, nén giận hỏi Trần Thiên Minh.
"Còn một chõ nữa chính là nơi này của anh." Trần Thiên Minh vừa nói vừa nhìn một chút địa phương làm hắn kiêu ngạo, tiếp tục nói: "Đây là sự kiêu ngạo của anh, nhưng lại là nơi yếu ớt của anh, nếu như em không cẩn thận đánh hỏng nó, hoặc là đánh làm nó không dùng được, vậy làm sao bây giờ?"
"Anh… đồ lưu manh, em muốn đánh vào mặt của anh, cho anh biến thành đàu heo, xem anh sau này còn dám ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, tàn hại phụ nữ nữa không." Trương Lệ Linh vừa nói vừa giơ lên đôi mắt cánh tay nhỏ trắng như phấn đánh vào mặt Trần Thiên Minh.
Trần Thiên Minh tay mắt nhanh nhẹn vội nắm lấy tay của Trương Lệ Linh, thở phào một hơi, may quá, nếu mình không nhanh, để nàng đánh thành đầu heo, vậy hắn đâu còn dễ nhìn không còn đẹp trai nữa, mình muốn cô gái khác nghĩ là lưu manh cũng không thể lưu manh được nữa.