Tiển Hồng ngẩng đầu lên, nhìn Trần Thiên Minh một chút, sau đó cúi đầu xuống, nhẹ nhàng trả lời: "Ừ"Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên, nhìn như một quả táo vậy, làm cho người ta muốn cắn một cái.
"Tiểu Hồng, em đừng hiểu lầm, hôm đó anh thấy cái cửa WC bị hư, nên muốn sửa lại một chút, không phải nhìn em …"Trần Thiên Minh nói "Không, là anh không nhìn thấy gì của em hết…"
"Không ….. không nhìn gì cả"Trần Thiên Minh càng nói càng rối, mặt càng đỏ.
"Thầy ơi, anh đừng nói nữa, là em tự nguyện mà, anh muốn nhìn … thì cứ nhìn"
Tiểu Hồng nhỏ giọng cúi đầu.
Trần Thiên Minh nghe Tiểu Hồng nói vậy, quả thật không tin vào cái lổ tai của minh, có chuyện vậy sao? Tiểu Hồng tự nguyện? Muốn cho mình nhìn? Đây là chuyện gì? Này, cái này … không phải là tự nhiên trên trời rớt xuống một cục thịt lớn sao?