Một đôi mắt tràn đầy vẻ hung ác đang rình rập phía sau bụi cỏ. Tiểu quỷ màu đen đứng trên đầu hồ ly chậm rãi phát ra một âm thanh kéo dài, không ngờ nó lại giương nanh ra như thế. Xem ra nó chẳng có gì là sợ hãi như hồ ly, ngược lại tựa hồ còn có chút kích động.
So sánh với sự thong dong của tiểu quỷ màu đen, hồ ly lại có chút không chịu nổi. Có lẽ là khí tức Yêu thú đối với dã thú tự nhiên có chút bức bách, khiến nó khó có thể chịu được loại ánh nhìn lom lom hung lệ này, vô thức mà như muốn quay người bỏ chạy. Chẳng qua thân thể hồ ly vừa cử động, tiểu quỷ màu đen đã véo lỗ tai nó, hưng phấn mà nói:
- "Chạy cái gì, đây là Yêu thú a, Yêu thú thôi a, chúng ta không cần thiết phải chạy! "