Sẽ có có người bình yên chìm vào mộng đẹp, đôi khi còn thấy được những gì mình mong chờ nhất; còn có kẻ lại trắng đêm thao thức không tài nào ngủ được, ngồi thẫn thờ nhìn bóng đêm vô tận, thậm chí chẳng còn trông mong gì ở ngày mai nữa.
Nhưng trời lại sáng, ngày lại đến.
Qua một đêm, lúc tia nắng đầu ngày chiếu xuống cánh rừng, từng đám sương mờ tà tà lay động, trên những phiến lá xanh còn đọng lại những giọng sương óng ánh, đâu đó còn vọng lại tiếng chim kêu làm cho khu rừng càng thêm tĩnh mịch.
Thạch Trư vẫn còn đang ngủ say, có lẽ hắn đã quá mỏi mệt vì thương tích trên mình và có lẽ hắn đang gặp một giấc mộng đẹp nên trên khuôn mặt xấu xí, dữ tợn kia chợt nở một nụ cười vui vẻ, ôn hoà mà ngày thường rất ít thấy.
Tiểu Hắc Trư cũng nằm ngủ ở đây, cũng không biết từ lúc nào mà nó không còn ăn và ngủ nhiều như trước nữa nhưng dù sao thì hai việc này vẫn là thứ mà nó thích nhất. Buổi sáng trong khu rừng yên tĩnh này, nó vẫn dựa vào người Thẩm Thạch mà ngủ, thỉnh thoảng đôi tai nhỏ lại ve vẩy dường như đang mơ thấy gì đó rồi nó lại chép chép miệng chìm vào giấc ngủ say.
Nhưng Thẩm Thạch không ngủ và lão Bạch Hầu cũng không.
Trong khu rừng u tĩnh này, suốt cả đêm dài dằng dặc, hai người chẳng nói với nhau lời nào mà cứ ngồi mãi như vậy.
Sương sớm lặng lẽ thấm ướt vạt áo làm cho người ta có thể cảm giác được sự mát mẻ ở nơi này, Thẩm Thạch nhẹ nhàng phủi đi những giọt sương này rồi ngẩng đầu thoáng nhìn về lão Bạch Hầu.